Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1052: Chương 1052: Tiếng trống (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đây cuộc là quái quyệt gì làm ra?

Quan Nghênh Phong la lớn, bởi vì tai bọn họ nhét bông, nếu không hét lớn, người khác căn bản không nghe được.

Sắc mặt Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi đều xanh mét lắc đầu, bọn họ nhìn về phía Chu Phàm được giáp trụ bao phủ.

Nhưng Chu Phàm cũng lắc đầu, hắn nhìn thương đội phía trước, bọn họ bị tiếng trống quái dị tập kích, thương đội cũng không ngoại lệ, từ chỗ bọn họ nhìn lại, cũng có thể nhìn thấy thương đội đã loạn thành một đống.

Có điều hỗn loạn như vậy chỉ duy trì một thoáng, rất nhanh liền khôi phục bình thường.

Ánh mắt Chu Phàm sắc bén, tốc độ khôi phục của thương đội rất nhanh, hắn một mực đều cảm thấy không đúng, vốn định sáng mai dậy, cùng ba người Tào Diên Phóng đẩy nhanh tốc độ rời xa thương đội này, như vậy bất kể thương đội có vấn đề gì hay không, đều không liên quan tới bọn họ.

Không ngờ nhanh như vậy đã xảy ra chuyện!

Hắn quay đầu la lớn:

- Các ngươi biết thương đội phía trước không?

Ba người Tào Diên Phóng đều lắc đầu, nếu biết, bọn họ đã sớm nói ra rồi.

Tiếng trống biến thành càng lúc càng lớn, lỗ tai của ba người Tào Diên Phóng nhét bông, cũng có chút không chống đỡ được, mắt bọn họ đều lờ mờ có tia máu hiện lên, hiển nhiên chịu đựng rất vất vả.

Chu Phàm cũng có thể cảm thấy hàn ý Tử Kim Giáp Trụ truyền đến mạnh dần, tiếng trống này còn lợi hại hơn dự đoán của hắn, hắn đang cấp tốc suy tư, rốt cuộc là quái quyệt gì phát ra tiếng trống như vậy?

Đương nhiên cũng không loại trừ là tu sĩ nhân loại làm.

Tiếng trống biến thành càng lúc càng lớn, chứng tỏ người hoặc quái quyệt đang càng lúc càng gần.

- Chu huynh, chúng ta phải nghĩ biện pháp mới được.

Tào Diên Phóng rống to.

Dưới sự quấy nhiễu của tiếng trống càng lúc càng lớn, nếu hắn không rống to, căn bản là không nghe được.

Thực lực của Chu Phàm cao nhất, lại xuất thân Nghi Loan Ti, kinh nghiệm phong phú, không phải ba người bọn họ có thể so sánh, cho nên Tào Diên Phóng mới hỏi ý kiến của Chu Phàm.

Chu Phàm nhíu mày, hắn thấy thương đội đã giơ đuốc, đẩy xe hàng hóa rơi xa bên xích đạo.

Mắt Chu Phàm thắt lại, hắn vừa từ trong lửa trại rút ra một cây đuốc, vừa hô:

- Chúng ta cũng đi, rời khỏi nơi này.

Ba người Tào Diên Phóng cũng vội vàng cầm lấy đuốc, theo bản năng muốn đuổi theo thương đội, nhưng Chu Phàm lại dùng tay chỉ hướng ngược lại.

Ba người đều hơi ngẩn ra, nhưng Chu Phàm không để ý tới bọn họ nghĩ gì, chỉ bước nhanh theo hướng ngược lại.

- Chúng ta nghe Chu huynh.

Tào Diên Phóng thường xuyên ra quyết định trong ba người lập tức quyết định rất nhanh, đuổi theo Chu Phàm.

Đàm Vân Phi và Quan Nghênh Phong lúc này chỉ có thể thấy khóe miệng của Tào Diên Phóng khẽ động, chứ bọn họ cũng không nghe thấy gì, nhưng cũng có thể đoán được Tào Diên Phóng có ý gì, hai người bọn họ cầm lấy hành lý, bởi vì bị tiếng trống ảnh hưởng mà bước chân lảo đảo đi theo.

Chu Phàm quay đầu, thấy ba người Tào Diên Phóng đi theo, hắn mới bước chậm lại.

Vừa rồi tình hình như vậy, nếu ba người Tào Diên Phóng không đi theo, Chu Phàm sẽ không chút do dự từ bỏ bọn họ, dẫu sao đường là tự mình chọn, sinh tử không liên quan gì tới hắn.

Bốn người chạy một lúc theo hướng xích đạo chủ khi đến, tiếng trống bắt đầu dần dần yếu đi.

Chu Phàm mới vẫy vẫy tay, bảo ba người Tào Diên Phóng dừng lại.

Hắn từ trong phù đại lấy ra phù lục, xua đi Âm Ảnh Quái Quyệt tùy thời có khả năng vây tới.

Ba người Tào Diên Phóng cảm thấy thoải mái hơn, bọn họ có thể cảm thấy thứ truyền ra tiếng trống đã rời xa bọn họ.

Lại qua một lúc, tiếng trống cách bọn họ càng lúc càng xa.

Ba người Tào Diên Phóng tháo bông, người đều thở phào, Tào Diên Phóng nhìn Chu Phàm kinh ngạc nói:

- Chu huynh, quái quyệt là vì thương đội mà đến à?

Hiện tại trong lòng hắn đã hiểu, vì sao Chu Phàm bảo khiến bọn họ chạy ngược hướng với thương đội, hiện tại nghĩ lại, nếu quái quyệt là nhắm vào thương đội, vừa rồi bọn họ đi theo thương đội, khẳng định sẽ bị liên lụy.

Ba người Tào Diên Phóng vì thế cũng cảm thấy rùng mình không thôi, quái quyệt chỉ là phát ra tiếng trống đã khiến cho bọn họ cảm thấy thống khổ không thôi, khẳng định không đơn giản.

- Không rõ, cũng có thể là quái quyệt thấy thương đội nhiều người, mới đuổi theo thương đội.

Chu Phàm lắc đầu, hắn cũng chỉ là suy đoán mà thôi, không dám khẳng định thương đội thật sự có vấn đề.

Có điều hắn cảm thấy, có khả năng rất lớn trong thương đội có thứ gì đó hấp dẫn quái quyệt, Phún Kim Thú và quái quyệt phát ra tiếng trống này đều có thể là bị thứ đó hấp dẫn mà đến.

Chỉ có điều Phún Kim Thú không thể cảm ứng được quá chính xác, mới tìm lầm người.

Nếu là như vậy, bảy người đó cũng quá xui xẻo rồi.

- Chu huynh, hiện tại chúng ta làm gì bây giờ?

Tào Diên Phóng lại hỏi.

- Về chỗ cũ tiếp tục ngủ, vượt qua đêm nay.

Chu Phàm nghĩ một chút liền tiến về phía trước, bọn họ không thể một mực ở lại đây.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...