Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1051: Chương 1051: Tiếng trống

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc này Thực Phù mới hiểu được, rất nhanh nàng đã biết, nếu mình muốn tỉnh lại, cũng có thể sử dụng biện pháp như vậy, sắc mặt nàng có chút trầm thấp nói

- Hắn không mắc mưu, ngay cả một con sâu xám lớn cũng không chịu giảm.

Vừa rồi hai người cố ý một người xướng mặt đỏ một người xướng mặt đen, chính là đang thăm dò Chu Phàm, hi vọng Chu Phàm giá hạ, ai ngờ Chu Phàm không có ý nhả ra.

Ánh mắt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng, nàng thở dài nói

- Ta thấy thái độ của hắn rất kiên quyết, cứ kéo dài như vậy, rất ảnh hưởng tới chuyện tu luyện của ngươi, hay là ngươi trở về nghĩ biện pháp đi, thu thập năm ngàn con sâu xám lớn, đổi lấy Vạn Mộc Xuân rồi tính.

- Kỳ thật năm ngàn con sâu xám lớn, đối với ta mà nói chỉ là không đáng kể, nhưng quy tắc của thuyền, ta không thể cho ngươi bất kỳ thứ gì, bằng không những sâu xám này, có thể lấy từ chỗ ta.

Thực Phù cười lạnh với lời này, theo nàng Triệu Nhã Trúc chỉ là làm bộ làm tịch, nếu thuyền cho phép Triệu Nhã Trúc, sợ rằng nàng đã là một tư thái khác.

Có điều hiện tại hai người xem như đang ở trạng thái liên hợp, nàng không lên tiếng châm chọc, mà là nghĩ một chút rồi nói

- Chỉ dựa vào một mình ta, muốn gom đủ nhiều sâu xám lớn như vậy, sẽ có chút phiền phức.

- Vậy bảo người lớn nhà ngươi hỗ trợ, chỉ cần ngươi không lộ ra bí mật của thuyền, ngươi có thể nhờ bọn họ thay ngươi bắt quái quyệt, để ngươi giết, từng có không ít người lên thuyền chính là làm như vậy.

Triệu Nhã Trúc đưa ra kiến nghị.

- Nhưng ta phải giải thích với người trong nhà thế nào?

Thực Phù cau mày.

- Rất đơn giản, nếu ngươi biết nói dối, cứ nói mình gia nhập một thế lực một bí mật, cần làm như vậy, đạt được công huân đổi thứ mình muốn.

Triệu Nhã Trúc nói,

- Nếu không biết nói dối, vậy nói không thể nói với bọn họ, nói chung bọn họ có nguyện ý giúp ngươi hay không, mấu chốt là xem địa vị của ngươi ở trong lòng bọn họ, không có liên quan gì tới ngươi.

- Có lý.

Thực Phù đã nghĩ ra phải làm thế nào rồi, nàng lại nghĩ tới Chu Phàm vừa vào không lâu đã rời đi.

Hắn rốt cuộc gặp phải gì?

Trong nháy mắt Chu Phàm mở mắt, không nghe Quan Nghênh Phong đang lay tỉnh hắn, mà cấp tốc nhìn hắc ám xung quanh lửa trại.

Rất nhanh hắn nhạy bén phát giác ra không đúng, quá im lặng!

Những tiếng gầm khẽ lời vô nghĩa của Âm Ảnh Quái Quyệt không biết từ lúc nào đã hoàn toàn biến mất!

Cạnh lửa trại, Đàm Vân Phi cũng bị Tào Diên Phóng lay tỉnh.

- Xảy ra chuyện gì?

Chu Phàm hỏi.

- Những quái quyệt trốn trong bóng tối hình như đã toàn bộ rời khỏi nơi này rồi.

Quan Nghênh Phong không cười đùa cợt nhả giống như lúc trước nữa, mà là vẻ mặt nghiêm túc nói.

Xem ra giống như ta quan sát được… Chu Phàm không nghĩ nữa, hắn nhìn về phía thương đội đằng trước, dưới ánh lửa, bóng người di động, hiển nhiên cũng phát hiện không đúng.

Như vậy, bọn họ không cần phải cố ý đi thông tri cho thương đội đó phải cẩn thận.

- Đều cẩn thận một chút, có thể là quái quyệt lợi hại nào đó tới đây, những quái quyệt nhỏ yếu sợ nên toàn bộ rời khỏi rồi.

Chu Phàm vừa nói, vừa quan sát bốn phía.

Bốn người bọn họ rất nhanh liền tách ra, mỗi người thủ một bên, đề phòng thật sự có quái quyệt lợi hại lao ra tập kích bọn họ.

Chu Phàm là thủ bên mặt hướng về phía thương đội, như vậy hắn có thể tùy thời nhìn thấy có quái quyệt tập kích thương đội hay không, từ đó làm ra ứng đối tốt hơn.

Trong đêm đen truyền đến tiếng trống giống như cự chùy đánh ra, thanh âm trầm thấp đè nén, khiến người ta nghe thấy mà đầu váng mắt hoa, cảm thấy ghê tởm, đầu đau như muốn vỡ ra.

Khi tiếng thứ nhất vang lên, trong cơ thể Chu Phàm đã có tử kim quang mang nhanh chóng hiện lên, Tử Kim Giáp Trụ triệt để bao phủ lấy hắn, ngoài mặt Tử Kim Giáp Trụ ngưng kết ra phù văn dị giáp phức tạp, thay hắn ngăn cách tiếng trống.

Ba người Tào Diên Phóng không may mắn như vậy, bọn họ đầu tiên là lắc lắc đầu, sau khi liên tục nghe ba tiếng trống, đều lảo đảo sắp ngã, gân xanh trên trán hiện lên, hiển nhiên đang rất thống khổ.

Chu Phàm tới bên cạnh Tào Diên Phóng, bịt lỗ tai cho hắn, trầm giọng nói:

- Có mang bông cách âm không?

Bởi vì ở dã ngoại có thể sẽ gặp phải loại quái quyệt công kích bằng thanh âm, võ giả bình thường đều sẽ chuẩn bị một số bông cách âm.

Lúc này Tào Diên Phóng mới tỉnh táo lại, hắn vội vàng từ trong lòng lấy ra bông cách âm, Chu Phàm buông tay, hắn đã nhét bông cách âm vào trong lỗ tai, ngăn cách thanh âm.

sau đó Chu Phàm lại cùng Tào Diên Phóng đi giúp Đàm Vân Phi và Quan Nghênh Phong, lúc này hai người Đàm Vân Phi và Quan Nghênh Phong mới giải trừ được thống khổ mà tiếng trống mang tới cho bọn họ.

Nhưng ba người vẫn cảm thấy thiên địa đều đang chấn động, tiếng trống khiến người ta cảm thấy nặng nề không thở được vẫn truyền đến.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...