Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1050: Chương 1050: Không mắc mưu
Trừ khi là tình huống rất đặc thù, mới hấp dẫn quái quyệt cường đại tới đây.
Chu Phàm nhìn ba người Tào Diên Phóng, cảm thấy không thể là ba người bọn họ, hắn lại nhìn thương đội phía trước, hắn có chút hoài nghi là thương đội hấp dẫn tới.
Đương nhiên chỉ là hoài nghi mà thôi.
- Liệu có phải vận khí của chúng ta không tốt mới gặp phải quái quyệt cấp Hắc Lệ không?
Đàm Vân Phi do dự một chút nói.
Vận khí không tốt… Ta cũng thiếu chút nữa quên sự thực mình là Vô Mệnh Chi Nhân, chẳng lẽ là vận rủi của mình lại phát tác? Cho nên mới hấp dẫn Phún Kim Thú tới đây? Trong lòng Chu Phàm run rẩy, nghĩ.
Nhưng hắn lại cảm thấy có chút không đúng, bởi vì vận rủi của Vô Mệnh Chi Nhân chắc là vận rủi khó có thể ứng phó mới đúng, Phún Kim Thú đối với hắn hiện tại mà nói là quá yếu.
Vả lại, vận rủi chắc sẽ không phát tác thường xuyên như vậy mới đúng.
Chu Phàm không nghĩ ra, hắn lắc đầu nói
- Cẩn thận một chút là được rồi, thời gian không còn sớm, hai người chúng ta trực luân phiên, hai người khác ngủ trước, đợi lát nữa trao đổi.
Bốn người thương nghị một chút, Tào Diên Phóng và Quan Nghênh Phong trực thủ trước, Chu Phàm và Đàm Vân Phi trực thủ nửa đêm sau.
Sau khi thương lượng xong, Chu Phàm bước tới một bên, bắt đầu tu luyện thông thường.
Ba người Tào Diên Phóng cũng một người vừa bắt đầu tu luyện công pháp thông thường, không ít võ giả đều có thói quen tu luyện trước khi ngủ như vậy, đặc biệt là đối với bốn người bọn họ mà nói, đại khảo sắp tới, lại càng không dám có chút lơ là.
Chu Phàm chủ yếu là ăn Thập Khiếu Đan tu luyện Vạn Tượng Khí Vũ Công, sau khi đan dược tan ra, hắn thoải mái đả thông mười khiếu rồi nằm xuống ngủ.
Chu Phàm xuất hiện trên thuyền của Khôi Hà Không Gian, nhìn một cái, phát hiện Triệu Nhã Trúc và Thực Phù.
Triệu Nhã Trúc và Thực Phù không nói chuyện, Thực Phù dựa vào lan can thuyền, Triệu Nhã Trúc thì khoanh chân ngồi trên giáp bản, nàng chỉ lạnh lùng nhìn Chu Phàm, không hé răng.
Bầu không khí này có chút lạnh lùng… Trong lòng Chu Phàm nghĩ, hắn chỉ nhìn Thực Phù hỏi
- Sâu xám của ngươi thu thập thế nào rồi?
Đây là vấn đề mà Chu Phàm rất quan tâm.
Thực Phù xị mặt không trả lời.
- Ta muốn xem số lượng sâu xám của người phụ tá.
Chu Phàm dùng ngữ khí vênh mặt hất hàm nói với Triệu Nhã Trúc.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng, nhưng cái này cũng giống như mấy loại mệnh lệnh mà nàng không thể làm trái ý người lên thuyền như câu cá, Chu Phàm cũng biết nàng không thể vi phạm, mới cố ý dùng thái độ như vậy.
Triệu Nhã Trúc sắc mặt lạnh lùng búng tay một cái, quả cầu lưu ly màu lam của Thực Phù hiện ra trong không trung, bên trong chỉ có mấy chục con sâu xám lớn.
- Ba mươi hai con sâu xám lớn.
Triệu Nhã Trúc nói ra con số chính xác.
Chu Phàm nhíu mày, nói với Thực Phù,
- Quá ít, ngươi phải tiếp tục nỗ lực mới được.
Khẩu khí giống như nói với người hầu trong nhà, rất khiến người ta hận.
Ánh mắt Thực Phù lạnh lùng, nói:
- Ngươi đòi năm ngàn con sâu xám lớn mới cho ta Vạn Mộc Xuân, ta không làm được, cho nên ta từ bỏ, từ hôm nay trở đi, ta một con quái quyệt cũng không giết.
- Vậy tùy ngươi.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói
- Có năm ngàn con sâu xám lớn mới có Vạn Mộc Xuân, ngươi muốn Vạn Mộc Xuân thì dùng sâu xám để đổi.
- Nếu ngươi không muốn cho nàng Vạn Mộc Xuân thì cứ nói là được, một tiểu hài tử như nàng sao có thể trong khoảng thời gian ngắn thu thập được nhiều sâu xám lớn như vậy?
Triệu Nhã Trúc cười nhạo nói
- Đúng là ánh mắt thiển cận, người phụ tá trưởng thành lên, chính là rất có lợi đối với ngươi, nhưng ngươi chỉ nhìn cái lợi nhỏ trước mắt.
Triệu Nhã Trúc nói tốt cho Thực Phù, là cố ý hay là vô tình? Trong lòng Chu Phàm hiện lên suy nghĩ như vậy, sắc mặt hắn lạnh lùng nói:
- Chuyện quá xa thì ta không muốn nhìn, ta trước nay chỉ nhìn chuyện trước mắt, nếu nàng không thể trong thời gian ngắn thu thập được năm ngàn con sâu xám lớn, vậy người phụ tá như nàng đối với ta mà nói, không có bất kỳ tác dụng gì.
- Một người phụ tá không có bất kỳ tác dụng gì, bất kể sinh tử hay là chuyện gì đều không liên quan tới ta.
Chu Phàm rất nhanh không để ý đến Triệu Nhã Trúc và Thực Phù nữa, đi đến một bên ngưng tụ sương mù tu luyện.
Chỉ là tu luyện không đến một lúc, hắn cảm thấy thân thể của mình biến thành có chút hư ảo, điều này khiến hắn hơi biến sắc, rất nhanh hắn liền biến mất khỏi thuyền.
Sau khi biến mất, đoàn sương mù ban đầu cũng theo đó tản ra.
Triệu Nhã Trúc và Thực Phù lập tức phát hiện điều thường, Triệu Nhã Trúc ồ lên một tiếng.
Thực Phù hơi sửng sốt hỏi
- Hắn đi đâu rồi?
- Ra ngoài rồi, ngươi vẫn chưa biết, nếu bên ngoài có người gọi hắn, thuyền sẽ để hắn rời khỏi, có điều muốn lại tiến vào, vậy phải chờ đêm ngày mai mới được.
Triệu Nhã Trúc giải thích
- Xem ra hắn ở bên ngoài là gặp chuyện không thể không thoát khỏi thuyền.