Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1049: Chương 1049: Tự vả miệng đi (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Kỳ thật không phải bọn họ quá lạc hậu, mà là tốc độ quật khởi trong khoảng thời gian ngắn của Chu Phàm quá nhanh, nhanh đến đừng nói là thế lực khác, cho dù là nội bộ Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti mà Chu Phàm trực thuộc cũng vừa mới tiêu hóa được một bộ phận sự thực.

- Chu huynh, ngươi nắm chắc thông qua tham gia thi lớp chữ Giáp không?

Quan Nghênh Phong có chút hưng phấn hỏi,

- Ngươi thi vào lớp chữ Giáp, trong lớp có nữ tử vừa có thiên phú lại xinh đẹp thì đừng quên dẫn tiến huynh đệ.

Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi cảm thấy mặt có chút nóng lên, da mặt Quan Nghênh Phong thật sự quá dày, như vậy cũng có mặt mũi mà nói ra được.

- Được.

Chu Phàm cười kịp một tiếng, hắn đã lột xuống lân giáp trên người Phún Kim Thú.

- Chu huynh, ngươi không cần để ý đến hắn, con người hắn…

Tào Diên Phóng lườm Quan Nghênh Phong một cái, cảm thấy Quan Nghênh Phong đúng là không có năng lực, hiện tại bọn họ đang đối mặt chính là võ giả Khí Khiếu Đoạn, vạn nhất chọc giận Chu Phàm, Chu Phàm một tay cũng có thể thu thập ba người bọn họ.

Đương nhiên hắn cũng cảm thấy, thái độ của Chu Phàm đối với bọn họ không có một chút biến hóa nào, vẫn bình dị gần gũi giống như lúc trước.

Chu Phàm lại bắt đầu cắt bụng Phún Kim Thú, từ bên trong móc ra một hạt châu màu vàng to hơn quyền đầu.

- Chu huynh, hoàng kim lân giáp này là dùng để chế tác giáp trụ, vậy hạt châu này có ích lợi gì?

Tào Diên Phóng tò mò hỏi.

Chu Phàm không mở miệng, hắn chỉ dùng hạt châu nhẹ nhàng đụng vào một khối đá dưới chân, khối đá đó nhanh chóng hóa thành màu hoàng kim, giống như vốn chính là một khối vàng.

- Hạt châu này có thể điểm đá thành vàng?

Quan Nghênh Phong hít một hơi lạnh hỏi:

- Nếu là như vậy, chẳng phải là vật báu vô giá sao?

- Không khoa trương như các ngươi nghĩ đâu.

Chu Phàm lắc đầu, hắn lại di dời hạt châu khỏi đá, không tới vài giây đá từ màu vàng rút lại thành màu sắc vốn có.

- Phún Kim Châu này có thể chuyển hóa những vật như đá sắt thành hoàng kim, có điều ít nhất phải nửa năm đến một năm mới có thể làm được củng cố, hơn nữa lượng chuyển hóa mỗi lần không thể vượt quá thể tích của Phún Kim Châu.

- Kỳ thật tác dụng lớn nhất của nó là dùng làm tài liệu tu luyện cho công pháp Kháng Kích Đoạn…

Đối với Phún Kim Thú cấp Hắc Lệ, Chu Phàm từng đọc qua tư liệu điển tịch chi tiết, vì vậy rất hiểu biết.

- Cho dù là vậy, cũng là giá trị xa xỉ, vừa rồi ba võ giả của thương đội đó tới không ngờ có thể nhịn được không động thủ…

Sắc mặt Quan Nghênh Phong khẽ biến nói.

- Nghênh Phong, ngươi đừng những lời ngốc nghếch như vậy, Chu huynh có thể thoải mái giết chết Phún Kim Thú, chỉ cần đầu óc của võ giả thương đội không hỏng, sẽ không bởi vì tài liệu của một quái quyệt cấp Hắc Lệ mà động thủ với chúng ta.

Trên mặt Tào Diên Phóng lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói.

- Diên Phóng, ngươi nói rất có lý.

Quan Nghênh Phong nghĩ một chút, thản nhiên thừa nhận, con người hắn có một ưu điểm, chính là có thể nhanh chóng chấp nhận thực tại.

- Chúng ta cùng tổ đội tiến vào hoang dã, dựa theo quy củ, hoàng kim lân giáp này do ba người các ngươi chia đều, Phún Kim Châu thì thuộc về ta, các ngươi thấy sao?

Chu Phàm mở miệng nói.

- Thế sao được?

Quan Nghênh Phong trợn mắt lên,

- Chu huynh, Phún Kim Thú là ngươi giết chết, chúng ta từ đầu tới cuối chẳng làm gì cả, không thể cầm đâu.

Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi cũng lắc đầu, uyển chuyển cự tuyệt đề nghị của Chu Phàm.

Tài liệu trên người một quái quyệt cấp Hắc Lệ, cho dù đối với ba người Tào Diên Phóng xuất thân không tồi mà nói, dù là chia đều, tiền có được cũng không phải một con số nhỏ.

Nhưng bọn họ vẫn chịu được dụ hoặc mà cự tuyệt.

Chu Phàm thấy vậy không kiên trì nữa, cất hai loại tài liệu này đi, trong lòng cũng đánh giá ba người Tào Diên Phóng cao hơn không ít.

- Vẫn có chút không đúng.

Chu Phàm trầm ngâm một chút nói.

- Cái gì không đúng?

Thân thể ba người Tào Diên Phóng lập tức cứng đờ, nhìn xung quanh, bọn họ lo lắng lại có quái quyệt ập tới.

Trong bóng tối trừ truyền đến một số thanh âm quái dị ra, không còn bất kỳ điều gì dị thường.

Vậy rốt cuộc có gì không đúng?

Ba người Tào Diên Phóng cảm thấy khó hiểu đối với điều này.

- Các ngươi quên rồi à, đây là xích đạo chủ, quái quyệt cấp Oán là không thường thấy, càng đừng nói Phún Kim Thú cấp Hắc Lệ.

Chu Phàm chậm rãi nói.

Ba người Tào Diên Phóng hơi ngẩn ra, rất nhanh liền có phản ứng, điều này quả thật không thích hợp, trên xích đạo chủ có không ít quái quyệt, khi xích đạo chủ mới xây thành bị không ít quái quyệt tập kích, nhưng theo thời gian trôi qua, xích đạo chủ tập kích xích đạo chủ phần lớn đều chết rồi.

Cho dù là quái quyệt không có lý trí, cũng hình thành một loại thói quen, biết xích đạo chủ nguy hiểm, từ đó không tùy tiện tới gần, cho dù là phụ cận xích đạo chủ, cũng rất ít xuất hiện quái quyệt cường đại.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...