Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1048: Chương 1048: Tự vả miệng đi
Ba người Tào Diên Phóng có chút há hốc miệng, bọn họ ngây ngốc nhìn con dị thú vàng óng ánh gần như là xa lạ đó.
- Chu huynh, đây là…
Quan Nghênh Phong có chút lắp bắp hỏi.
- Phún Kim Thú.
Chu Phàm cười trả lời.
Da mặt ba người Tào Diên Phóng run run, nếu đây là Phún Kim Thú cấp Hắc Lệ, Chu Phàm trong khoảng thời gian ngắn có thể giết chết Phún Kim Thú là lợi hại tới mức nào?
Đây chính là quái quyệt cấp Hắc Lệ, quái quyệt cường đại mà phải mấy Tẩy Tủy Đoạn hợp lực mới nắm chắc giết chết được.
Khóe miệng Quan Nghênh Phong giật giật, hắn trấn định lại, cười nói:
- Với sự hài hước lúc trước của Chu huynh, ta nghĩ đây không phải Phún Kim Thú, chỉ là quái quyệt cấp Hắc Oán hiếm thấy nào đó.
Trên mặt hai người Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi mang theo thần sắc do dự, dẫu sao muốn bọn họ tin Chu Phàm tuổi tác tương đương với bọn họ lại có th một mình liệp sát một quái quyệt cấp Hắc Lệ, bọn họ vẫn có chút khó có thể tin được.
Chu Phàm vừa định mở miệng giải thích, hai hàng lông mày lại nhướng lên, nhìn về phía thương đội.
Ba người Tào Diên Phóng cũng quay đầu lại nhìn.
Thương đội có ba người giơ đuốc chạy tới bên bọn họ.
- Mọi người cẩn thận một chút, Vân Phi, nếu thật sự không được, báo lai lịch của chúng ta, dọa lui bọn họ.
Tào Diên Phóng cấp tốc thấp giọng nói.
Hắn đây là sợ thương đội tâm hoài bất quỹ.
Nếu biết bọn họ đến từ thế gia của Lạc Thủy Hương, thương đội có lẽ sẽ cố kỵ, đây là trưởng bối trong nhà trước khi xuất môn đã dặn dò.
Sắc mặt Đàm Vân Phi nghiêm túc gật đầu.
Quan Nghênh Phong thì xụ mặt, nắm chặt trường thương.
Ba võ giả của thương đội rất nhanh giơ đuốc mà đến, đứng giữa ba võ giả này là một nam tử trung niên cao gầy, tầm mắt của ba người bọn họ cấp tốc la bốn người Chu Phàm, sau đó dừng lại trên thi thể quái quyệt trên mặt đất.
- Là Phún Kim Thú cấp Hắc Lệ.
Sắc mặt nam tử trung niên cao gầy biến hóa kịch liệt, nói.
Lời này khiến Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong ngây đơ, lúc này bọn họ mới tin, thì ra trên thi thể của quái quyệt bị giết chết trên mặt đất đúng là quái quyệt cấp bậc đã đạt tới cấp Hắc Lệ như Chu Phàm nói.
- Xin hỏi các ngươi là ai ra tay giết chết Phún Kim Thú?
Nam tử trung niên cao gầy khách khí hỏi.
- Là ta.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói.
- Không nhận ra cao thủ ở trước mắt, đúng là thất kính.
Nam tử trung niên cao gầy vội vàng ôm quyền nói,
- Thương đội chúng ta đang muốn phái người ra hỗ trợ, không ngờ các ngươi đã giải quyết rồi.
Hắn nói như vậy, là đang tỏ rõ thương đội không có ý khoanh tay đứng nhìn, không muốn Chu Phàm vì vậy mà tức giận thương đội không hỗ trợ.
Trên mặt Chu Phàm không lộ ra bất kỳ nộ ý nào, chỉ bình tĩnh nói chuyện với nam tử trung niên này.
Sau khi nói vài câu, nam tử trung niên cao gầy thấy Chu Phàm không có ý giận chó đánh mèo lên bọn họ, hắn cũng không dám quấy rầy nữa, mở miệng cáo từ, dẫn theo hai võ giả đó quay lại bên thương đội.
Sau khi nam tử trung niên cao gầy dẫn theo hai võ giả trở lại thương đội, lại báo cáo việc này với quản sự và đội trưởng hộ vệ của thương đội.
- Người đó có thể trong thời gian ngắn như vậy giết chết quái quyệt cấp Hắc Lệ, thực lực bất phàm, nhưng không thể đoán được là trình độ gì.
Đội trưởng hộ vệ nghĩ một chút bình luận.
Quản sự hơi gật đầu:
- Cẩn thận một chút, chờ hừng đông lại phái người tới, tặng một phần lễ mọn, cảm tạ vị cao thủ đó giết Phún Kim Thú.
Bên bọn Chu Phàm sau khi võ giả của thương đội đi rồi, bảo trì trầm mặc một lúc.
Chu Phàm nhìn về phía đống lửa trại cách đó không xa, bảy bức tượng hoàng kim đã bắt đầu tan chảy, ngay cả tất cả vật trên người cũng hóa thành một bãi máu loãng đỏ vàng lẫn lộn.
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, bảy người đó trong nháy mắt bị Phún Kim Thú phun thành bức tượng hoàng kim đã chết rồi.
Quan Nghênh Phong nhớ tới lúc trước mình cứ tinh vi trước mặt Chu Phàm, da mặt hắn có dày tới mấy, cũng khó tránh khỏi có chút xấu hổ, ho khẽ một tiếng nói:
- Chu huynh, ngươi chắc không phải là võ giả thiên tài tới tham gia thi vào lớp chữ Giáp chứ?
- Ngươi nói xem?
Chu Phàm cười hỏi lại, hắn ngồi xuống, dùng Đức Tự Đao sắc bén bắt đầu lột da Phún Kim Thú.
Tài liệu có giá trị trên người Phún Kim Thú chỉ có hai loại, thứ nhất chính là lân giáp hoàng kim bao phủ trên người Phún Kim Thú, có thể chế tạo ra giáp trụ không tồi.
Quan Nghênh Phong cười ngây ngô một tiếng, không hỏi nữa, trong lòng hắn đã biết, đây là thật, hắn có chút muốn tự vả miệng, lúc trước ba hoa thực sự quá mất mặt.
Sắc mặt Đàm Vân Phi và Tào Diên Phóng có chút phức tạp, bọn họ cũng không ngờ Chu Phàm là nói thật, đồng thời trong lòng cũng nói thầm, bọn họ chưa từng nghe nói, Lạc Thủy Hương có võ giả thiên tài như Chu Phàm, tin tức của gia tộc bọn họ vẫn quá lạc hậu.