Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1047: Chương 1047: Phun kim
Sắc mặt ba người Tào Diên Phóng lập tức trở nên trắng bệch, với thực lực của bọn họ tối đa chỉ đối phó được quái quyệt cấp Oán trong Du Oán Lệ, đừng nói là cấp Hắc Lệ, cho dù là quái quyệt cấp Bạch Lệ, bọn họ gặp phải cũng không chút do dự xoay người bỏ chạy.
- Chu huynh, vào lúc thế này không thể nói đùa đâu.
Hai mắt Quan Nghênh Phong chuyển động, nhìn chằm chằm chung quanh, cười khổ nói.
- Nghênh Phong, Chu huynh có thể thích nói đùa, nhưng giờ là lúc nào rồi, ngươi cho rằng Chu huynh sẽ nói đùa với ngươi à?
Sắc mặt Đàm Vân Phi hơi trầm xuống nói.
- Ta không nói đùa, Phún Kim Thú thích nhất chính là phun con mồi thành bức tượng màu vàng.
Chu Phàm lắc đầu, lại nói rõ hơn:
- Nó còn am hiểu ẩn thân, nó hiện tại không hưởng dụng con mồi, có thể là muốn giết hết người ở phụ cận mới chậm rãi hưởng dụng, các ngươi cẩn thận một chút.
- Nếu xác nhận là quái quyệt cấp Hắc Lệ, vậy chúng ta đừng nghĩ nhiều làm gì, chạy tới bên thương đội, để bọn họ hỗ trợ.
Sắc mặt Tào Diên Phóng trầm trọng nói.
Quái quyệt cấp Hắc Lệ không phải bọn họ có thể đối phó, chỉ có hội hợp với người của thương đội, mới nắm chắc sống sót, nhưng tiền đề là thương đội nguyện ý tiếp nhận bọn họ, cái này lại có chút khó nói.
- Được, nếu đúng là Phún Kim Thú mà Chu huynh nói, vậy chúng ta bỏ chạy.
Quan Nghênh Phong cũng nói, loại quái quyệt này khiến hắn không thể cậy mạnh.
Chu Phàm không nói gì, chỉ ngưng thần nhìn chung quanh, loại quái quyệt biết ẩn thân này, mới là khó giải quyết nhất.
Chỉ có thể tận lực nghe tiếng phân biệt phương vị, nhưng trong chỗ tối thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng vang quái dị của Âm Ảnh Quái Quyệt, mang đến phiền toái rất lớn cho nghe tiếng phân biệt phương vị.
Bỗng nhiên tiếng gió lay động, có một đạo dịch tiễn màu vàng bắn nhanh ra, chính là hướng về phía Quan Nghênh Phong.
Dịch tiễn màu vàng ở cự ly gần đột ngột xuất hiện, tiễn tốc đạt tới tốc độ kinh người, thân thể của Quan Nghênh Phong triệt để không kịp phản ứng, mắt hắn giống như ngưng kết, nhìn dịch tiễn màu vàng đã ở gần trong gang tấc.
Lúc này có người tóm lấy đầu vai Quan Nghênh Phong kéo về bên trái, khiến cả người hắn ngã xuống đất, dịch tiễn màu vàng bay ngang qua vị trí hắn đứng, đâm vào trên cây ở ven đường không xa, dịch tiễn không có gì lực sát thương hóa thành giọt nước phân tán, nhưng cả cây hơi run run, rất nhanh đã bị nhuộm thành màu hoàng kim.
Quan Nghênh Phong ngã xuống đất, còn chưa kịp đứng lên, đã thấy người kéo hắn hóa thành một đạo ảo ảnh phóng tới dịch tiễn hoàng kim trong bóng tối.
Đây là Chu Phàm?
Quan Nghênh Phong hơi ngẩn ra, lúc này mới nhận ra người vừa cứu hắn một mạng chính là Chu Phàm.
- Chu huynh, mau trở lại.
Trên mặt Đàm Vân Phi và Tào Diên Phóng đều lộ ra vẻ lo lắng, bọn họ cơ hồ đồng thanh hô lên.
Trong bóng tối truyền đến tiếng đánh nhau kịch liệt.
- Chúng ta tới hỗ trợ.
Tào Diên Phóng hơi do dự một chút, hắn nắm chặt trường kiếm trong tay muốn lao ra.
Đàm Vân Phi cũng vậy, như vậy, bọn họ không thể ngồi yên mặc kệ.
Quan Nghênh Phong cấp tốc từ dưới đất bò dậy, trường thương trong tay hắn giơ ngang, thân thể hơi khuỳnh xuống, hai chân dùng sức lao về phía trước.
Chỉ là ba người còn chưa lao ra khỏi biên giới mà lửa trại chiếu tới, tiếng đánh nhau bên kia đã ngừng lại.
Điều này khiến ba người đều ngừng lại, Quan Nghênh Phong khẽ cắn môi lại đạp bước xông tới.
Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi vội vàng ngăn hắn lại, Đàm Vân Phi quát khẽ:
- Đừng tới, đã kết thúc.
Ý tứ của kết thúc trong miệng hắn là nói Chu Phàm rất có thể đã chết, nếu không không thể khiến thanh âm đột nhiên ngừng lại.
Trong bóng tối không chỉ có Phún Kim Thú có thể là cấp Hắc Lệ, còn có Âm Ảnh Quái Quyệt ẩn phục ở chung quanh, dưới tình huống chiến đấu có khả năng rất lớn đã kết thúc, lao ra cũng không có ý nghĩa, sẽ chỉ khiến mình lâm vào trong nguy hiểm.
- Chu huynh vừa rồi đã cứu ta…
Trên mặt Quan Nghênh Phong lộ ra vẻ phẫn nộ.
Khi ba người đang cãi cọ, bọn họ nghe thấy phương hướng bên đó truyền đến tiếng bước chân và tiếng kéo thứ gì đó.
Ba người vội vàng ngừng cãi nhau, đồng loạt trở nên cảnh giác lui về phía sau một bước.
Bên thương đội vẫn đang quan vọng, trước khi không rõ là nguy hiểm quái quyệt nào dẫn tới, bọn họ sẽ bảo trì loại trạng thái quan vọng này, nếu ngay cả quái quyệt cũng không biết là gì, tùy tiện nhúng tay, phiêu lưu thật sự quá lớn.
Dưới ánh lửa, đập vào trong tầm mắt của ba người Tào Diên Phóng trước tiên là Chu Phàm.
Bọn họ ngẩn người, nhìn Chu Phàm tay trái còn kéo một con dị thú vàng óng ánh dài gần bảy thước bước tới.
Dã thú đó có đầu dẹt, thân thể tròn xoe gập ghềnh, cái đuôi vàng óng ánh của nó cơ hồ là dài bằng thân thể, tứ chi to bằng đùi người trưởng thành, toàn thân bao phủ lân giáp hoàng kim rất dày.
Chỉ là ở chỗ bụng của lân giáp có một vết thương máu chảy đầm đìa, vết thương này tạo thành sự tử vong của nó.