Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1046: Chương 1046: Tình báo lớp chữ Giáp (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Quan Nghênh Phong cũng biến thành có chút trầm mặc, hắn biết còn có người mạnh hơn, mạnh đến hắn ngay cả dục vọng để ba hoa cũng không có.

- Chẳng lẽ lần này tham gia thi còn có thí sinh mạnh hơn cả những thiên tài của đại thế gia đó à?

Chu Phàm hơi ngẩn ra hỏi.

Tào Diên Phóng cười khổ nói:

- Đương nhiên là có, ta từ chỗ trưởng bối trong nhà nghe nói, thiên tài kỳ này xuất hiện lớp lớp, nghe nói là một lần mạnh nhất trong lịch sử, quan gia rất trọng thị, vì vậy cũng chuẩn bị tài nguyên tu luyện phong phú tới khó có thể tưởng tượng cho thí sinh lớp chữ Giáp kỳ này.

- Làm như vậy, cũng hấp dẫn được không ít thiên tài tham gia, mà Cao Tượng Huyện chúng ta ở chỗ xa xôi, xưa nay yếu thế, tài nguyên lớp chữ Giáp của mỗi một huyện đều giống nhau, một số thiên tài để nắm chắc có thể thi vào hơn, đều chuẩn bị đến Cao Tượng Huyện tham gia thi.

- Dưới tình huống như vậy nói không chừng tham gia thi lớp chữ Giáp của Cao Tượng Thư Viện sẽ là khó nhất, thiên tài thế gia của huyện khác thì vẫn chưa biết, chỉ nghe nói thư viện và Đại Phật Tự đều phái ra đệ tử bí truyền của mình, chuẩn bị tranh đoạt một bộ phận nhỏ danh ngạch.

- Trong những đệ tử này nói không chừng sẽ có võ giả thiên tài Liên Mạch Đoạn.

Tâm tình của Chu Phàm có chút trầm trọng, hắn cảm thấy sợ rằng không chỉ là Liên Mạch Đoạn, nói không chừng còn có thể có võ giả vượt qua cảnh giới Liên Mạch Đoạn.

Hắn đã sớm biết, lớp chữ Giáp mở ở thư viện, cũng do lão sư thư viện dạy dỗ, nhưng tài nguyên của lớp chữ Giáp vẫn là do quan gia Đại Ngụy trù tính chung, các phương thế lực quyên tặng mà gom lại, thư viện sẽ phái ra đệ tử bí truyền nhỏ tuổi gia nhập tham gia thi lớp chữ Giáp, cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

Đại Phật Tự cũng vậy.

Dẫu sao tài nguyên chung như vậy, bất kể là ai cũng muốn cắn một miếng.

Cho dù là Nghi Loan Ti của quan gia cũng có khả năng phái ra cao thủ trẻ tuổi tới tham gia thi, cũng giống như hắn tỏ ý muốn tham gia, Nghi Loan Ti không chỉ không quấy nhiễu, Lạc Thủy Hương Tứ Bình Sứ đều tỏ vẻ ủng hộ, cho dù đây chỉ là ủng hộ trên tinh thần.

- Chu huynh, ngươi nghiêm túc như vậy làm gì?

Quan Nghênh Phong thấy Chu Phàm dường như lâm vào trầm tư, không nhịn được cười hỏi,

- Ngươi không phải cũng muốn tham gia thi vào lớp chữ Giáp chứ?

- Nói thật, chuyến này ta quả thật muốn tham gia thi vào lớp chữ Giáp.

Chu Phàm thẳng thắn nói.

Ba người Tào Diên Phóng ngơ ngác nhìn nhau, Quan Nghênh Phong rất nhanh lại cười ra tiếng:

- Chu huynh, ta quả thật không bằng ngươi, công lực vẻ mặt nghiêm túc nói chuyện đùa này của ngươi thật sự quá thâm hậu.

Chu Phàm bất đắc dĩ, hắn biết sẽ như vậy mà, có điều rất nhanh sắc mặt hắn liền trở nên ngưng trọng, trầm giọng nói:

- Không thích hợp, cẩn thận một chút.

Ba người Tào Diên Phóng nhận thấy ngữ khí nghiêm túc của Chu Phàm, bọn họ lập tức trở nên căng thẳng, nắm chặt binh khí thuận theo tầm mắt của Chu Phàm nhìn về phía sau.

Đội ngũ từ bảy người tạo thành này xích đạo phía sau bọn họ, lửa trại vẫn phát ra quang mang u lam, nhưng bảy người vây quanh lửa trại lại phát ra quang mang màu vàng, da tóc quần áo của bọn họ đều bị nhuộm thành màu hoàng kim, giống như bảy bức tượng hoàng kim không động đậy, ở trong đêm đen là vô cùng chói mắt.

Bảy bức tượng hoàng kim, có người đang cúi đầu ăn, cơm nắm trong tay cũng ngưng tụ thành màu hoàng kim, có người quay đầu nói chuyện với đồng bạn, khóe miệng hơi nhếch lên, hiển nhiên lúc ấy đang cười đùa vui vẻ, có người chăm chú nhìn đống lửa, có người trong tay bưng chén, cái chén cũng hóa thành màu vàng sáng lạn…

Cái này nhìn căn bản không giống người, mà giống như bọn họ vốn bức tượng sang đẹp quý phái từ hoàng kim xa xỉ đả tạo thành.

Đều là võ giả có kinh lịch nhất định ở dã ngoại, ba người Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong lập tức dán mấy đạo phù lục lên trên người mình, lại dán cả trên binh khí.

Chu Phàm cũng dán hai đạo phù lục lên trên người mình, có điều hắn không rút đao.

Lúc này ba người Tào Diên Phóng không đặt tâm tư ở trên người Chu Phàm.

- Nhìn ra được là quái quyệt gì không?

Đàm Vân Phi trầm giọng hỏi, nhãn quang của hắn là nhìn về phía Tào Diên Phóng.

Trong ba người bọn họ, học thức của Tào Diên Phóng rất phong phú.

Tào Diên Phóng lắc đầu:

- Cẩn thận một chút, có thể đã đang hướng tới bên chúng ta.

Quan Nghênh Phong nhổ một ngụm nước miếng, ánh mắt cẩn thận nhìn về phía chỗ tối không được ánh lửa chiếu tới.

Thương đội ở cách đó không xa cũng phát hiện dị thường, sau khi trải qua một thoáng hỗn loạn ngắn ngủi, rất nhanh liền bình tĩnh lại.

- Nếu thật sự không được, chúng ta chạy tới bên thương đội.

Tào Diên Phóng nghĩ một chút lại nói.

- Hình như là Phún Kim Thú cấp Hắc Lệ.

Chu Phàm bỗng nhiên nhớ tới loại quái quyệt này, hắn chậm rãi nói.

Cấp Hắc Lệ?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...