Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1044: Chương 1044: Ba hoa (2)
Lúc này Quan Nghênh Phong mới nhớ ra hắn chưa hỏi cảnh giới của Chu Phàm.
Chu Phàm do dự một chút nói:
- Ta đã Khí Khiếu Đoạn.
Dẫu sao bốn người đều tham gia thư viện đại khảo, sau này nếu khi tham gia thi bị vạch trần, vậy thì rất xấu hổ, đương nhiên quan trọng là, ba người Tào Diên Phóng không phải người xấu, cho nên có một số tin tức lộ ra một chút cũng không ngại.
Chu Phàm vừa nói xong, Quan Nghênh Phong phá lên cười.
Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi cũng lộ ra vẻ mặt buồn cười.
Ba người hiển nhiên đều coi Chu Phàm là đang nói đùa.
- Không ngờ ta ở đây lại gặp phải đối thủ như Chu huynh.
Quan Nghênh Phong vỗ vai Chu Phàm, trêu chọc, hắn cho rằng Chu Phàm cùng giống như hắn là loại người ba hoa không cắt cỏ.
Mặt Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ, không phải ta không nói, ta nói mà các ngươi không tin, vậy không liên quan tới ta.
Tào Diên Phóng cho rằng cảnh giới của Chu Phàm thấp, ngại nói ra, hắn nói tránh đi:
- Người chúng ta hiện tại vẫn chưa biết Chu huynh đến từ lý nào của Lạc Thủy Hương?
Các ngươi đó, còn chưa hỏi đã đáng đồng hành với ta, hiện tại mới hỏi… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, cười nói:
- Ta xuất thân Thiên Lương Lý, hiện tại ở nhậm chức ở Nghi Loan Ti.
- Nghi Loan Ti?
Hai mắt Quan Nghênh Phong lập tức sáng lên,
- Thất kính, không ngờ Chu huynh là cao thủ của Nghi Loan Ti, ta một mực muốn gia nhập Nghi Loan Ti, nhưng chỉ tiếc gia phụ không cho, nếu không ta chính là đồng liêu của Chu huynh rồi.
Trên mặt hai người Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi đều lộ ra vẻ kinh ngạc, bọn họ đúng là không ngờ Chu Phàm xuất thân Nghi Loan Ti.
Làm việc ở Nghi Loan Ti, bởi vì nguyên nhân quái quyệt, không ít người đều biết công tác của Nghi Loan Ti là nguy hiểm cỡ nào.
Có điều Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi hơi nghĩ một chút liền hiểu được, võ giả gia nhập Nghi Loan Ti, trừ những võ giả ưu tú muốn đại triển hoành đồ ở quan trường Đại Ngụy ra, phần lớn là là vì sinh tồn cũng để kiếm được tài nguyên tu luyện.
Không giống bọn họ, từ nhỏ đã cẩm y ngọc thực, tài nguyên tu luyện trong nhà cũng sẽ chuẩn bị tốt cho bọn họ, trong cảnh giới nhất định, bọn họ không cần lo lắng tới vấn đề tài nguyên tu luyện.
Quan Nghênh Phong có thể không rõ, Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi lại nghĩ tới, Chu Phàm xuất thân không tốt.
Lại kết hợp với chuyện ở trong khách sạn Chu Phàm kiên trì đòi trả tiền cơm của mình, ở trong đầu bọn họ lập tức vẽ ra một hình tượng đệ tử hàn môn quật cường.
Sau khi Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi hiểu được cũng không bởi vì Chu Phàm xuất thân không tốt mà xa lánh, vẫn duy trì thái độ lúc trước, nói chuyện phiếm với Chu Phàm.
Bởi vì bọn họ đều hiểu, sắp tới thư viện tham gia đại khảo, đều là kẻ có chí, ai biết đối phương sau này có thể cất cánh bay cao hay không?
Bọn họ từ nhỏ được người trong nhà coi trọng dạy dỗ, không dám xem thường võ giả cùng ghi danh thư viện như bọn họ.
Về phần Quan Nghênh Phong, lại không nghĩ đến nhiều như vậy, sau khi hắn biết Chu Phàm là võ giả của Nghi Loan Ti, cảm thấy hứng thú hỏi một số án kiện quái quyệt mà Nghi Loan Ti gặp phải.
Sau khi Chu Phàm gia nhập Nghi Loan Ti, gặp mấy quái quyệt cộng thêm ở trong Nghi Loan Ti từng xem qua các án kiện về quái quyệt, cũng coi như là lịch duyệt phong phú, hắn chọn một số án kiện đặc thù hiếm thấy kể lại, không chỉ là Quan Nghênh Phong, ngay cả hai người Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi nghe xong cũng tấm tắc lấy làm lạ.
Cho đến khi mặt trời ngả về tây, thương đội phía trước đã dừng lại nghỉ ngơi.
Ba người Tào Diên Phóng thương nghị với Chu Phàm, nhất trí đồng ý dừng lại chuẩn bị qua đêm ở đây.
Đám người một mực đi theo phía sau bốn người Chu Phàm cũng dừng bước, chuẩn bị qua đêm.
Sở dĩ thương đội dừng lại, bọn Tào Diên Phóng cũng dừng lại, bởi vì ở dã ngoại của hoang dã, luôn không quá an toàn, nếu xuất hiện vấn đề gì, bọn họ có thể cầu cứu thương đội.
Thương đội đều sẽ không khoanh tay đứng nhìn, bởi vì bọn họ không thể khẳng định, nếu quái quyệt tập kích người khác xong, liệu có tập kích thương đội hay không.
Đương nhiên bọn Chu Phàm ở ngay gần, cũng có lợi ích nhất định đối với thương đội, chẳng khác nào phòng thủ phương hướng phía sau cho bọn họ, chia sẻ áp lực của bọn họ.
Điều này ở xích đạo nhiều người kỳ thật tương đương với quy tắc hiệp trợ ngầm thừa nhận.
Đám người ở phía sau cũng là suy nghĩ như vậy, nếu gặp chuyện không may bọn họ không giải quyết được, có cơ hội cũng sẽ nhờ bọn Chu Phàm giúp đỡ.
Năm xích đạo chủ chạy dài Cao Tượng Huyện, đội ngũ khác nhau vừa sẽ bảo trì cảnh giác, không tới quá gần, cũng sẽ vào lúc thích hợp ôm nhau sưởi ấm.
Cho dù là ba người Tào Diên Phóng cũng đã sinh hoạt ở dã ngoại một đoạn thời gian không ngắn, Chu Phàm và ba người bọn họ thuần thục tìm củi lửa, đốt lửa trại.