Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1043: Chương 1043: Ba hoa
Rời khách sạn, ba người Tào Diên Phóng còn muốn đi mua một số thứ như lương khô phù lục, Chu Phàm không muốn đi theo, hẹn ba người bọn họ một nén hương sau sẽ gặp là đầu phố phía đông, quá thời gian thì không chờ nữa.
Ba người Tào Diên Phóng vội vàng đi mua đồ, thứ Chu Phàm muốn mua đều mua rồi, hắn muốn đi dạo trạm dịch một chút, mới tới đầu phố chờ ba người Tào Diên Phóng.
Chỉ là hắn vừa đi chưa được mấy bước, trên cái đầu trụi lủi có ba sợi tóc, tóc đen không gió mà động, rủ xuống gãi đầu hắn.
Khóe miệng Chu Phàm giật giật, hỏi thầm trong lòng:
- Đừng nghịch, có gì cứ nói.
- Ta muốn chân vịt.
Tiểu Quyển ủy khuất nói.
- Chân vịt của ngươi đã sớm bị tịch thu rồi.
Chu Phàm hừ lạnh một tiếng.
- Coi như ta nợ chủ nhân, hiện tại ta muốn ăn.
Chu Phàm mơ hồ có thể nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của Tiểu Quyển, hắn bất đắc dĩ nói:
- Mua mua mua, mau rụt về đi.
Ba sợi tóc đó lập tức rụt về.
Chu Phàm lại đi vào trong khách sạn, điếm tiểu nhị đó có chút nghi hoặc hỏi:
- Khách quan, xin hỏi còn có chuyện gì?
- Đóng gói mười cái chân vịt nướng cho ta.
Chu Phàm nhìn lướt qua người chung quanh, nói khẽ.
Thế này phải mê chân vịt tới mức nào… Ánh mắt điếm tiểu nhị có chút quái dị, có điều rất nhanh hắn liền cười cười gật đầu đáp ứng.
Chu Phàm cố nén xung động muốn ôm mặt, lấy được vịt nướng đã đóng gói, sau khi thản nhiên như không từ khách điếm đi ra, mới bước nhanh tới một góc không người.
- Xuất hiện đi.
Chu Phàm chậm rãi nói.
Có được sự cho phép của Chu Phàm, Tiểu Quyển mới dùng tốc độ như bay từ đỉnh đầu của hắn chui ra, chạy vội tới mười cái chân vịt dùng giấy mỡ bò bọc lại trong tay hắn.
Sau nửa nén hương, Tiểu Quyển ôm cái bụng phình to, vẻ mặt thỏa mãn chui về trong đầu trọc của Chu Phàm.
Chu Phàm sờ sờ đầu, hắn lờ mờ cảm thấy đầu trọc của mình cũng biến thành sáng lên.
Hắn biết đây khẳng định là mỡ vịt quệt vào, thở dài dùng tay áo lau đầu, mới đi đến đầu phố.
Hắn đến đầu phố đợi một lúc, ba người Tào Diên Phóng rất nhanh cũng đến.
Lúc này bốn người mới cùng nhau rời khỏi Lạc Tượng Dịch Trạm, hiện tại người lên đường không ít, phía trước bọn họ có một thương đội, phía sau thì là một tổ đội bảy người, cũng không biết là làm gì.
Bởi vì phía trước có thương đội, bốn người Chu Phàm cũng không lo bảy người phía sau có ý đồ với bọn họ.
Chu Phàm nhìn bảy người phía sau, bảy người đó chỉ có ba người nhìn thì là võ giả, chắc không có uy hiếp gì đối với bọn họ, hắn quay đầu không để ý tới nữa.
Nơi này không phải Ma Mộc Thụ Hải, thương đội bình thường không có ý định thuê võ giả xa lạ, đồng thời còn đề phòng không cho võ giả lạ tới gần.
Bốn người Chu Phàm và thương đội cùng tiểu đội bảy người phía sau vẫn duy trì cự ly thích hợp.
Lạc Tượng Xích Đạo Chủ rộng lớn, không giống xích đạo hoang dã khác, người trên đường rất nhiều, nếu có võ giả muốn làm chuyện cướp bóc, rất dễ sẽ bị người khác nhìn thấy.
Cho dù người khác không có thực sự ra tay giúp đỡ, nhưng có lẽ sẽ nhận ra người cướp bóc, nếu không phải loại cường đạo như Nhân Thối Đạo, cũng không dám làm chuyện bực này.
Cũng chính bởi vì trên đường của xích đạo chủ thỉnh thoảng sẽ gặp phải người, Chu Phàm cũng không dám quá ngông nghênh, dùng tốc độ cực nhanh đẻ đi đường, dẫu sao đây chính là xích đạo chủ đi thông tới Cao Tượng Huyện Thành, quá gây chú ý cũng không phải chuyện tốt, đây cũng là một nguyên nhân sau khi hắn cân nhắc mới đồng hành với ba người Tào Diên Phóng.
Nhưng may mà, cho dù là dùng tốc độ này để đi đường, bọn họ tối đa cũng cần khoảng bảy ngày là có thể tới Cao Tượng Huyện Thành.
Đến lúc đó cách thư viện đại khảo vẫn còn hơn nửa tháng.
Bốn người Chu Phàm đi được một lúc, Quan Nghênh Phong vẻ mặt chán nản nói:
- Nghe nói xích đạo chủ đi thông tới thị trấn là an toàn hơn xích đạo bình thường cả chục lần.
- Quan huynh, đây không phải là chuyện tốt sao?
Chu Phàm có chút kinh ngạc hỏi.
- Chu huynh, cái này thì ngươi không hiểu đâu, không có quái quyệt tới cửa, chúng ta làm thế nào mà lịch luyện được? Ta vất vả lắm mới thuyết phục được gia phụ, để ba người chúng ta một mình tới huyện thành thuận tiện lịch luyện luôn, chính là để không ngừng giết quái quyệt, đề thăng thực lực của mình, nhưng Diên Phóng và Vân Phi lại không đồng ý tới bất kỳ nơi nào bị đánh dấu là nguy hiểm, chỉ tiếc quái quyệt gặp trên đường xích đạo quá yếu quá yếu.
Quan Nghênh Phong có chút nức nở nói:
- Lịch luyện mấy ngày này đúng là tịch mịch như tuyết, không có một quái quyệt biết đánh cả.
- Cái này…
Chu Phàm trầm mặc một chút,
- Quan huynh quả nhiên lợi hại, bội phục bội phục.
Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi cười khổ một tiếng với Chu Phàm, bọn họ sớm đã quen với tác phong này của Quan Nghênh Phong rồi.
- Đúng rồi, Chu huynh hiện tại là cảnh giới gì?