Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1042: Chương 1042: Mới ra đời (2)
- Nghênh Phong, đừng hỏi lung tung.
Sắc mặt Tào Diên Phóng có chút nghiêm túc nói.
Xuất môn ra ngoài, nhất là giữa võ giả không quen thuộc, kiêng kị nhất là tìm hiểu mục đích của người khác, rất dễ dẫn tới hiểu lầm.
- Là ta mạo muội.
Quan Nghênh Phong vội vàng xin lỗi.
- Cái này cũng không tính là bí mật gì cả.
Chu Phàm lắc đầu cười nói:
- Chuyến này ta tới Cao Tượng Huyện Thành là để tham gia thư viện đại khảo.
Nghe thấy là thư viện đại khảo, ba người Tào Diên Phóng đều không nhịn được lộ ra vẻ vui mừng, Tào Diên Phóng cười nói:
- Vậy đúng là duyên phận rồi, ba người chúng ta cũng đi tham gia thi vào thư viện, chuẩn bị cho vào độc thư viện.
Tào Diên Phóng vừa rồi thấy Chu Phàm trẻ tuổi như vậy, trên lưng đeo một thanh cự đao, bên hông dắt một thanh trường đao, liền có suy đoán như vậy, cho nên mới mời Chu Phàm tới ngồi chung.
- Nói không chừng sau này chính là cùng trường.
Quan Nghênh Phong cũng cười nói.
Đàm Vân Phi có chút ít lời không nói gì, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.
Tào Diên Phóng lại nói:
- Hiếm có gặp gỡ nhau, Chu huynh lên đường một mình, chỉ sợ cũng không an toàn, hay là ba người chúng ta cùng đi, cũng coi như có bạn, ngươi thấy thế nào?
Chu Phàm chưa trả lời, đồ ăn của ba người Tào Diên Phóng đã được bưng lên.
- Nào, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.
Tào Diên Phóng mời Chu Phàm.
Chu Phàm cũng không quá khách khí, động đũa uống rượu dùng bữa với ba người Tào Diên Phóng.
Sau khi uống mấy chén, Chu Phàm mới hỏi:
- Không biết Tào huynh các ngươi chuẩn bị lên đường lúc nào?
Chu Phàm hỏi như vậy, cũng là có tâm tư muốn đi cùng một đoạn đường với ba người Tào Diên Phóng, như vậy nói không chừng có thể từ trong miệng ba người Tào Diên Phóng biết được một số chi tiết cụ thể về thư viện đại khảo.
- Chúng ta chuẩn bị dùng xong cơm thì lên đường, dẫu sao mới đến Cao Tượng Huyện Thành một ngày, vậy có thể chuẩn bị thêm một ngày cho tham gia thi.
Tào Diên Phóng nói ra ý định của ba người bọn họ.
Chu Phàm cười nói:
- Ta cũng định như vậy, trên đường nhờ ba vị chiếu cố nhiều hơn.
- Không cần khách khí, Chu huynh và chúng ta quen biết một hồi, nếu trên đường gặp phải nguy hiểm gì, Chu huynh không địch lại, cứ trốn tới sau lưng ta là được, trên đường đi chưa gặp phải quái quyệt nào có thể chống đỡ được ba hiệp dưới trường thương của ta.
Quan Nghênh Phong uống được mấy chén, sắc mặt có chút đỏ lên nói.
Ta chỉ là nói một câu khách khí thôi, sao ngươi lại nghiêm túc như vậy…Vẻ mặt Chu Phàm hơi đờ đẫn, hắn rất nhanh liền cười nói:
- Vậy kính nhờ Quan huynh.
- Nghênh Phong, ngươi lại nói bừa gì đó.
Trên mặt Đàm Vân Phi lộ ra vẻ không vui nói.
Tào Diên Phóng có chút lúng túng nói:
- Chu huynh, hắn uống nhiều, ngại quá.
Quan Nghênh Phong bị Đàm Vân Phi quát mắng, cũng tỉnh rượu hơn một chút, không dám nói lung tung nữa.
Sau khi rượu quá ba tuần, Chu Phàm không nghe được chuyện về thư viện đại khảo, ngược lại biết được lai lịch của ba người Tào Diên Phóng.
Ba người Tào Diên Phóng đều là võ giả đến từ các nơi khác nhau của Lạc Thủy Hương.
Người của ba nơi khác nhau vì sao lại tụ lại cùng nhau?
Bởi vì bọn họ không phải võ giả bình thường, Tào Diên Phóng và Đàm Vân Phi là xuất thân thế gia của Lạc Thủy Hương.
Có không ít thế gia chủ yếu ở Cao Tượng Huyện Thành, nhưng cũng có bộ phận nhỏ thế gia bởi vì đủ loại nguyên nhân mà phân tán cư trú ở các hương.
Tào gia và Đàm gia chính là loại tình huống này, về phần Quan Nghênh Phong thì là xuất thân thương nhân.
Ba nhà Tào Đàm Quan có sinh ý qua lại, ba người bọn họ từ nhỏ đã quen biết, mới kết bạn tới tham gia thi.
Thực lực của ba người Tào Diên Phóng đều đạt tới Tốc Độ Đoạn, thực lực như vậy, chỉ cần không đi loạn ở một số nơi nguy hiểm, cho dù gặp phải một số quái quyệt lợi hại, cũng có thể dùng thân pháp Tốc Độ Đoạn để đào thoát.
Đây cũng là nguyên nhân ba người bọn họ không mang theo võ giả trong nhà, dám kết bạn đến Cao Tượng Huyện Thành.
Nhưng vẫn là lịch luyện không đủ, ta không nói gì, ba người các ngươi vài chén rượu vào bụng đã nói ra hết… Chu Phàm cười cười uống một chén với ba con gà mờ mới ra đời này, thầm nghĩ lòng.
Sau khi cơm no rượu say, Quan Nghênh Phong gọi điếm tiểu nhị tính tiền, Chu Phàm lần đầu quen biết càng không cần thiết phải chiếm tiện nghi gì, cũng kiên trì đòi trả một phần.
Trên mặt Quan Nghênh Phong lộ ra một tia không vui, nhưng Tào Diên Phóng đánh mắt cho hắn, Quan Nghênh Phong không nói gì.
Những cái này Chu Phàm đều nhìn thấy, hắn mỉm cười coi như không thấy.
Trong ba người này, Tào Diên Phóng giỏi ăn nói, Đàm Vân Phi ít lời, Quan Nghênh Phong thì không hiểu thế sự, trong lòng không giữ được bất kỳ chuyện gì, có chuyện là thích nói thẳng, chắc là bị trong nhà làm hư, nhưng cũng không tính là người xấu.