Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1038: Chương 1038: Mâu thuẫ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Về điểm này, ta tin ba người dẫn dắt Vụ, Yên Chi và Long Chủ đang ngủ say đều đã thể hội đầy đủ.

- Long Chủ là ai? Ta là người ra sân thứ tư à?

Lúc này Triệu Nhã Trúc mới cả kinh, nàng vốn cho rằng mình là người thứ ba, kết quả phát hiện phía trước vô duyên vô cớ có thêm một Long Chủ khiến nàng cảm thấy xa lạ.

- Ngươi muốn biết à, vậy ngươi đưa ta hai trăm con sâu xám lớn, ta mới có thể nói với ngươi.

Chu Phàm chậm rãi nói.

- Ngươi đang uy hiếp ta sao?

Ánh mắt Triệu Nhã Trúc biến thành sắc bén, rất ít có người lên thuyền dám nói với nàng như vậy.

Chu Phàm không đếm xỉa tới ánh mắt của Triệu Nhã Trúc, tay trái hắn luyện tập Lưu Quang Khoái Ngân Đao Quyết, tay phải luyện tập Thực Nhật Linh Quyền, đang cân nhắc làm thế nào để phát huy ra uy lực lớn nhất trong chiến đấu, hắn hờ hững nói:

- Không phải uy hiếp, là giao dịch, ta nghĩ ta không có nghĩa vụ nói với ngươi miễn phí.

- Giỏi lắm, giỏi lắm.

Triệu Nhã Trúc tức tới bật cười,

- Vậy sau này hỏi vấn đề giá sẽ đề thăng là một vấn đề một ngàn con sâu xám lớn, dùng loại suy này, muốn từ chỗ ta đạt được những thứ như công pháp võ kỹ, giá đều sẽ cao tới khiến ngươi không thể chấp nhận.

- Trên chiếc thuyền này, từ lúc nào tới lượt kẻ yếu như ngươi khiêu khích người dẫn dắt thân là cường giả như ta.

- Ngươi có thể tùy ý đề thăng giá, ta sẽ không chấp nhận, trên thực tế một trăm con sâu xám lớn một vấn đề, ta cảm thấy ngươi đã rất quá đáng.

Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng nói.

Nếu không chèn ép khí diễm kiêu ngạo tùy ý kêu giá của Triệu Nhã Trúc, Chu Phàm thà không tiến hành bất kỳ giao dịch nào.

Giá cao như vậy so với Yên Chi và hắc long lúc ban đầu không chịu giao dịch cũng không tốt hơn bao nhiêu, nếu không xuất hiện loại sự vật tân sinh người phụ tá này, hắn cũng không nguyện ý bỏ ra nhiều sâu xám lớn như vậy để hỏi Triệu Nhã Trúc.

- Quá đáng? Ở chỗ ta, chưa từng có không gian tồn tại cho hai chữ quá đáng, ngươi không chấp nhận vậy đừng bảo ta giúp ngươi, loại tiểu tử không biết trời cao đất rộng như ngươi, ở bên ngoài nếu dám nói với ta như vậy, ta một chưởng cũng có thể đánh cho ngươi nhân hồn câu diệt.

Thịt béo Trên mặt Triệu Nhã Trúc run lên, nàng là tức giận thật.

- Nhưng mà nơi này là trên thuyền, Triệu cô nương ngươi cũng không phải người dẫn dắt loại hình bồi luyện, ngươi muốn đánh ta cũng không có lá gan này.

Chu Phàm cười trả lời.

Ở trong mắt hắn, thực sự không rõ tình huống là Triệu Nhã Trúc.

Triệu Nhã Trúc tức giận đến thịt béo toàn thân căng ra, lỗ mũi thô to của nàng thậm chí phun ra hai đạo bạch khí, bạch khí hạ xuống giáp bản, phát ra một tiếng rầm

Chu Phàm cũng bị sợ tới mức giật mình, thầm nghĩ: Nếu thực sự chọc giận Triệu cô nương, với hình thể trọng lượng của ả cho dù bay lên nện xuống, nói không chừng có thể đập ta thành bánh thịt, thôi đừng quá không thôi thì tốt hơn.

Hắn cố khiến mình vẫn giữ trấn định, làm bộ như chuyên tâm luyện tập võ kỹ, không khiêu khích người dẫn dắt cảnh giới cao thâm này nữa.

Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng, nàng khắc chế bản thân, không động thủ, trong lòng lại cười lạnh, theo nàng, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày Chu Phàm phải quỳ xuống ôm chân nàng xin tha.

Thực Phù một mực không hé răng lạnh lùng nhìn hai người cãi cọ, theo nàng, hai người này mâu thuẫn càng lớn càng tốt, trong lòng nàng chỉ mong bọn họ lập tức đánh nhau, nhưng đáng tiếc nhìn thì đã không thể.

Thực Phù cũng không dám khinh thường, nàng thậm chí có chút hoài nghi, Triệu Nhã Trúc và Chu Phàm cãi nhau, nói không chừng là đang diễn kịch cho nàng xem, mẹ từng nói, vĩnh viễn đừng xem nhẹ sự xảo quyệt của nhân loại, mình phải cẩn thận mới được.

Sau khi đến giờ, Chu Phàm rời khỏi thuyền trước.

Nhưng Thực Phù chưa rời khỏi, trên mặt nàng lộ ra vẻ kinh ngạc, dựa theo suy nghĩ của nàng lúc trước, nàng chắc là sẽ cùng rời khỏi với Chu Phàm mới đúng, lúc ấy nàng và Chu Phàm là cùng hiện ra.

- Ngươi là cảm thấy kỳ quái vì sao mình chưa ra ngoài à?

Triệu Nhã Trúc cười hỏi.

- Là ngươi?

Thực Phù lập tức hiểu được, trong nàng có chút lo lắng, sợ mình vĩnh viễn không thể ra ngoài.

- Ngươi đừng lo, ta đã trả giá nhất định để sửa lại tốc độ thời gian của ngươi, cho nên ngươi ra ngoài sẽ chậm hơn hắn một chút, ta cũng không có năng lực khiến ngươi vĩnh viễn ở lại trên thuyền.

Triệu Nhã Trúc cười khẽ giải thích.

- Ngươi giữ ta lại là có lời gì muốn nói à?

Thực Phù ép bản thân mình bình tĩnh hỏi.

- Từ sau khi ngươi xuất hiện ở trên thuyền, một mực làm rất tốt, với tuổi tác còn nhỏ của ngươi nói, thật sự khiến ta có chút khó có thể tưởng tượng.

Triệu Nhã Trúc dùng ngữ khí khen ngợi nói:

- Giữ ngươi lại, là hỏi ngươi sau khi ra ngoài định làm thế nào?

Sắc mặt Thực Phù hơi trầm xuống nói:

- Ta nghĩ làm thế nào không liên quan gì tới ngươi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...