Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1037: Chương 1037: Lao động trẻ em (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn không có nghĩa vụ miễn phí giúp Thực Phù, bất kể là Thực Phù hay là tiếp tục có người phụ tá khác xuất hiện cũng vậy, những người phụ tá này muốn từ trong tay hắn có được gì, vậy đều phải trả một cái giá cực đắt.

Triệu Nhã Trúc nghĩ một chút cũng hiểu được, nàng bất đắc dĩ nói:

- Nhưng giá này của ngươi cũng quá đắt rồi.

- Giết một quái quyệt có thể đạt được bao nhiêu sâu xám lớn?

Thực Phù hỏi.

- Bốn Hắc Du Quái Quyệt một con sâu xám lớn.

Chu Phàm nói lại chi tiết quy tắc giết quái quyệt đạt được sâu xám.

Thực Phù tức giận đến hít sâu mấy hơi,

- Nếu ngươi không muốn cho ta đổi Vạn Mộc Xuân, vậy cứ nói thẳng, một vạn con sâu xám lớn, ta sợ rằng trước khi triệt để hóa thành quái quyệt, cũng không thể thu thập đủ.

- Ngươi cho rằng bao nhiêu thì thích hợp?

- Một trăm con sâu xám lớn.

Thực Phù ra giá.

- Năm ngàn con sâu xám lớn, thiếu một con cũng không được.

Chu Phàm nghĩ một chút, hạ giá xuống một nửa.

Hắn hô ra một vạn con sâu xám lớn, kỳ thật chỉ là chào giá trên trời, nhưng sau khi giảm xuống một nửa, hắn sẽ không định giảm nữa.

Bởi vì hắn muốn thăm dò cực hạn của người phụ tá này là ở đâu, như vậy mới có thể định ra giá thích hợp cho sau này.

- Vẫn đắt, ta không biết ngươi mất bao nhiêu sâu xám để đạt được môn công pháp này, nhưng ta nghĩ chắc sẽ không vượt quá một ngàn con sâu xám lớn.

Triệu Nhã Trúc cười nói.

Thực Phù nhìn về phía Chu Phàm với ánh mắt bất thiện.

Chu Phàm bình tĩnh nói:

- Các ngươi không cần quan tâm ta mất bao nhiêu, các ngươi phải hiểu rằng, người phụ tá muốn đạt được bất kỳ lợi ích gì ở trên thuyền này, chỉ có thể thông qua ta, ta nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu, nàng có thể không chấp nhận, nhưng nàng vĩnh viễn đừng hòng có được môn công pháp này.

Đúng, ta chính là nhà tư bản, đã lũng đoạn tất cả con đường đạt được tài nguyên, đương nhiên phải nghĩ cách ép ra giá trị thặng dư lớn nhất của công nhân, hơn nữa áp bức còn là lao động trẻ em. Chu Phàm lại lặng lẽ bổ sung một câu ở trong lòng.

- Lời này nói thực sự có đạo lý.

Triệu Nhã Trúc ném ánh mắt lực bất tòng tâm về phía Thực Phù.

- Ngươi sẽ hối hận.

Sau khi Thực Phù biết đã không thể tái cò kè mặc cả, nàng cắn răng nói ra lời này.

Chu Phàm mỉm cười, không quá để ý tới lời nói của Thực Phù, chỉ cần chiếc thuyền này còn, người phụ tá không có khả năng lật bàn.

- Ta có thể để nàng rời khỏi Khôi Hà Không Gian trước không?

Chu Phàm mắt thấy chuyện nên nói đã nói xong, lại hỏi Triệu Nhã Trúc.

Bởi vì hắn nên tu luyện, người dẫn dắt nhìn hắn tu luyện, hắn không để ý, nhưng Thực Phù là người thế giới bên ngoài, hiện tại hắn vẫn không muốn tiết lộ nội tình của mình trước mặt Thực Phù, làm như vậy có lẽ sẽ dẫn tới một số nguy hiểm nào đó.

Nếu có thể để Thực Phù rời khỏi trước, vậy không tồn tại vấn đề này.

- Về vấn đề này, ta muốn năm mươi con sâu xám lớn, ngươi có muốn biết không?

Triệu Nhã Trúc cười hỏi lại.

Sắc mặt Chu Phàm hơi cứng lại, nữ nhân béo này đúng là thời khắc không quên đòi lấy sâu xám lớn, hắn lắc đầu,

- Vậy ta đổi vấn đề, khác, ngươi có thể cung cấp một biện pháp hữu hiệu không cho người phụ tá thấy ta tu luyện ở trên thuyền không?

- Đương nhiên là có.

Triệu Nhã Trúc lại không chút do dự nói:

- Loại biện pháp này ta muốn thu ba ngàn con sâu xám lớn.

Ba ngàn con sâu xám lớn, lông mày Chu Phàm giật giật, hắn hừ lạnh một tiếng không nhìn Triệu Nhã Trúc nữa, mà là nhìn về phía giáp bản rồi hỏi thuyền, hi vọng thuyền có thể cung cấp một biện pháp cho hắn.

Triệu Nhã Trúc thấy vậy cười ha ha nói:

- Ngươi quá ngây thơ, ngươi cho rằng thuyền sẽ bởi vì loại việc nhỏ này mà đáp lại ngươi sao?

Chu Phàm không để ý đến sự châm chọc của Triệu Nhã Trúc, trên mặt hắn rất nhanh lộ ra nụ cười, hắn xoay người đi đến một góc thuyền, búng ngón tay, sương mù rất nhanh liền bao phủ về phía hắn, triệt để che giấu thân ảnh của hắn.

Nụ cười Trên mặt Triệu Nhã Trúc đột nhiên cứng lại, nàng dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn về phía Chu Phàm bị sương mù bao phủ, rất khó hiểu, vì sao thuyền lại thật sự đáp lại một người lên thuyền?

Triệu Nhã Trúc thân là người dẫn dắt, có thể thoải mái nhìn thấu đoàn sương mù này.

Nhưng Thực Phù lại không thể nhìn thấy Chu Phàm đang tu luyện, điều này khiến trên mặt nàng lộ ra một tia tiếc nuối, nhưng rất nhanh nàng lại biến thành thản nhiên như không.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc có chút âm trầm nói:

- Ngươi là làm được thế nào?

Phương pháp nàng cung cấp không khác với thuyền, đều mượn sương mù để che giấu, thuyền đã khiến nàng tổn thất ba ngàn con sâu xám lớn.

Chu Phàm vừa tu luyện vừa phân tâm trả lời:

- Ta sớm đã nói với ngươi rồi, ta không phải người lên thuyền bình thường, muốn từ trong tay ta đạt được sâu xám, vẫn xin giữ một thái độ đoan chính, đừng có lên giá lung tung, nếu không người tổn thất sẽ là ngươi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...