Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1034: Chương 1034: Người hầu (2)
- Ngươi là người phương nào? Và đang ở nơi nào?
Đối mặt với người phụ tá đột nhiên xuất hiện, Chu Phàm vẫn muốn tận hết khả năng thám thính được nhiều tin tức hơn để ứng đối.
Thực Phù cười lạnh một tiếng hỏi lại:
- Ngươi nói cho ta biết, ta đi tìm ngươi.
- Ngươi không muốn thì thôi.
Chu Phàm cười cười, cũng không trả lời.
Chu Phàm thầm nghĩ tiểu nha đầu này nhỏ tuổi, nhưng không dễ lừa, hắn quay đầu hỏi:
- Người phụ tá ở trên thuyền có thể làm gì?
Hắn phải nắm rõ quyền hạn của người phụ tá ở trên thuyền, điều này rất quan trọng.
Trong lòng hắn lo lắng người phụ tá cũng có thể lợi dụng cần câu để câu cá, đồng thời còn có thể trộm dùng sâu xám lớn mà hắn vất vả lắm mới tích lũy được, hắn càng lo lắng, tiểu hài tử này nói không chừng còn có thể khiến thuyền đi tới, đó đến lúc đó nàng nhất thời quật khởi, khiến thuyền đi tới mấy trăm mét, vậy thì hắn sẽ thảm rồi.
Triệu Nhã Trúc khoanh chân ngồi trên giáp bản, vẫn có thể tỏa ra cảm giác áp bức khổng lồ, khóe miệng nhếch lên, bởi vì Chu Phàm hỏi tới đúng điểm rồi, nàng cười nói:
- Thuyền nói nàng là người phụ tá, nàng nhất định phải lấy làm trung tâm, nàng ở trên thuyền có thể không làm được gì.
- Nàng không thể lợi dụng cần câu để câu cá như ngươi, càng không thể khiến thuyền đi tới, thậm chí người dẫn dắt cũng không được phép tiến hành cung cấp bất kỳ giúp đỡ gì cho nàng, cho dù giải đáp, chỉ đạo vấn đề có giá trị như tu luyện, đổi hoặc đưa tặng vật phẩm cũng không được.
Chu Phàm nghe thấy những lời này, trong lòng mừng thầm đồng thời cũng cảm thấy lẫn lộn, hắn thầm nghĩ: Chẳng lẽ thuyền kiếm một người phụ tá ra là sợ ta quá buồn, để nói chuyện phiếm với ta à?
Sắc mặt Thực Phù có chút khó coi, cho dù nàng lần đầu lên thuyền, có rất nhiều chỗ chưa rõ, nhưng nàng từ trong đối thoại của hai người Chu Phàm, cũng lờ mờ biết được, ở trên thuyền dường như có thể có được một số lợi ích, nhưng hiện tại lại nói nàng không thể làm gì!
- Nói một cách đơn giản, người phụ tá muốn có được gì cũng phải thông qua người lên thuyền là ngươi.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ hứng trí bừng bừng, tiếp tục nói.
- Thí dụ như ngươi là người lên thuyền, có thể cung cấp chỉ đạo, đan dược, điển tịch võ kỹ cho người phụ tá, nếu nàng có vấn đề gì muốn hỏi người dẫn dắt, ngươi cũng có thể hỏi thay nàng.
Chu Phàm nghe đến đây không nhịn được cười cười, người phụ tá này không khỏi quá thảm rồi, bị hắn khắc chế triệt để, nếu không có sự hỗ trợ của hắn, việc người phụ tá này có thể làm có lẽ chỉ là ngồi trên thuyền ngẩn ngơ, hoặc là nhảy xuống sông xám.
Thấy nụ cười đắc ý trên mặt Chu Phàm, sắc mặt Thực Phù càng khó coi.
Triệu Nhã Trúc vốn đã nói hết rồi, có điều sắc mặt nàng bỗng nhiên khẽ động.
- Lại làm sao vậy?
Chu Phàm nhạy bén đã phát hiện được hỏi.
Ánh mắt Triệu Nhã Trúc biến thành có chút quái dị nói:
- Vừa rồi thuyền lại phát ra cho ta một đạo ý niệm, ta biết một tác dụng phụ tá của người phụ tá đối với ngươi rồi.
- Tác dụng phụ tá gì?
Chu Phàm có chút chờ đợi hỏi.
Thực Phù cũng giỏng tai, dẫu sao chuyện liên quan tới nàng, nàng đương nhiên phải coi trọng.
Triệu Nhã Trúc giơ tay trái lên, một dòng sương mù bị nàng kéo đến, dòng sương mù đó biến ảo thành một quả cầu lưu ly xanh da trời.
Chỉ là trong quả cầu lưu ly rỗng tuếch, không có gì.
Lại một quả cầu lưu ly nữa? Quả cầu này ngoài có màu sắc khác biệt với quả cầu lưu ly không màu của Chu Phàm ra, thì không có khác biệt quá lớn, trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, cũng lờ mờ nghĩ tới một khả năng.
- Người phụ tá ở bên ngoài giết chết quái quyệt, cũng sẽ giống như người lên thuyền, có thể ngưng tụ thành sâu xám.
Triệu Nhã Trúc nhìn quả cầu lưu ly màu xanh da trời, giải thích.
Giết chết quái quyệt có thể ngưng tụ thành sâu xám? Thực Phù yên lặng ghi nhớ tin tức này.
- Nhưng vừa rồi ngươi nói người phụ tá ở trên thuyền không làm được gì, nàng giết chết quái quyệt có được sâu xám cũng có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ những sâu xám này đều cho ta sao?
Trong mắt Chu Phàm lộ ra vẻ nóng bỏng.
- Đương nhiên là cho ngươi, kỳ thật người phụ tá rất thảm, nàng giống như bộc nhân trong nhà ngươi, sâu xám vất vả có được đều là của ngươi.
Triệu Nhã Trúc che miệng khẽ cười nói.
Chu Phàm nhìn Triệu Nhã Trúc giống như cự hùng, làm ra động tác che miệng cười khẽ, khóe miệng hắn giật giật, trong lòng oán thầm: Đại tỷ cầu ngươi đừng làm như vậy, động tác này thật sự không thích hợp với ngươi, làm như vậy ta sẽ có ám ảnh tâm lý.
- Vậy ta sử dụng những sâu xám này, phải trả giá gì?
Chu Phàm lại cẩn thận hỏi.
- Không cần trả giá gì, thậm chí không cần người phụ tá đồng ý.
Triệu Nhã Trúc lại nói.
Trong lòng Chu Phàm càng vui sướng, hắn liếc Thực Phù một cái, hắn cuối cùng cũng biết ý nghĩa của người phụ tá, có điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là, Thực Phù này tuổi quá nhỏ, cũng không biết giết quái quyệt có nhanh không, nếu một ngày một con thì ý nghĩa cũng không lớn.
Thực Phù tức giận đến mặt đỏ bừng, cái gì vậy, nàng không ngờ thành người hầu của kẻ khác, nàng nhìn Chu Phàm lạnh lùng nói:
- Từ hôm nay trở đi, cho dù ta chết, phải từ trên thuyền này nhảy xuống, cũng tuyệt đối sẽ không giết một quái quyệt nào để tiện nghi cho ngươi.
Nụ cười trên mặt Chu Phàm cứng lại, tiểu hài tử này tuyệt không đáng yêu.
- Tiểu gia hỏa, ta không thể cung cấp quá nhiều trợ giúp cho ngươi, nhưng giải đáp đối với quy tắc nơi này, vẫn ở trong phạm vi mà thuyền cho phép, ta có thể nói với ngươi, ngàn vạn lần đừng nghĩ nhảy thuyền rơi vào trong sông xám, nếu là như vậy, ngươi sẽ phải chết.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc nghiêm túc nói:
- Hơn nữa ở trên thuyền, cũng đừng thử tiến hành cướp lấy nguyên khí để tu luyện, làm vậy rất có thể sẽ hại ngươi…
Thực Phù không rõ vì sao mình lại xuất hiện ở đây, nhưng nàn vẫn kiên nhẫn nghe những lời Triệu Nhã Trúc nói, cũng ghi nhớ ở trong lòng.
Chu Phàm để mặc Triệu Nhã Trúc giảng giải quy tắc trên thuyền cho Thực Phù, hắn đang suy tư.