Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1032: Chương 1032: Người phụ tá
Đây là Triệu Nhã Trúc đồng ý với yêu cầu của Chu Phàm, nàng giơ hữu chưởng dài rộng lên, có một dòng sương mù bay về phía nàng, đến chỗ gần nàng, sương mù ngưng tụ thành một vòng tròn, một số vòng hư ảo rất nhanh hóa thành quả cầu lưu ly.
Nhìn sâu xám lớn du đãng dày đặc trong quả cầu lưu ly, trên mặt nàng lộ ra một tia kinh ngạc,
- Ở chỗ mặt sông này đã thu thập được hơn một vạn sáu ngàn con sâu xám lớn, không tồi.
Nàng vươn tay, bàn tay tự nhiên lướt qua vách quả cầu lưu ly, tóm lấy một bó sâu xám lớn, những sâu xám lớn đó giãy giụa bị bàn tay rút ra khỏi quả cầu lưu ly, rất nhanh liền hóa thành quang mang màu xám chui vào trong lòng bàn tay nàng.
Chu Phàm trầm mặc nhìn, hắn đã sớm biết, những người dẫn dắt này không có sự đồng ý của hắn thì không thể lấy đi sâu xám lớn, trải qua hắn đồng ý có thể lấy đi số lượng sâu xám lớn, không nhiều hơn một con cũng không ít hơn một con, người dẫn dắt không thể lấy nhiều.
Thực Phù cũng đang quan sát, trong lòng nàng hiểu rồi, đây là sâu xám lớn mà Chu Phàm và Triệu Nhã Trúc nói, nhưng nàng không biết có ích lợi gì.
Triệu Nhã Trúc lấy đi sâu xám lớn, nàng vẫy vẫy tay, khiến quả cầu lưu ly bay tới, nàng mới nhìn Chu Phàm nói:
- Tiểu gia hỏa này là người phụ tá.
- Người phụ tá?
Chu Phàm lẩm bẩm, vừa không phải người lên thuyền, cũng không phải người dẫn dắt, là người phụ tá, hắn nhìn về phía Triệu Nhã Trúc, ý bảo Triệu Nhã Trúc giải thích thêm.
Thực Phù cũng hỏi vẻ mặt nghi hoặc.
- Nói thật, đây là sau khi ta tỉnh lại, thuyền nói cho ta biết, ta làm người dẫn dắt lâu như vậy, nhưng trước giờ lại chưa từng thấy người phụ tá.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường.
- Vì sao là nói với ngươi, lại không phải nói cho ta?
Chu Phàm có chút khó chịu nói.
Hắn hiện tại cũng có thể trao đổi với thuyền.
- Ngươi có thể trao đổi với thuyền?
Mặt Triệu Nhã Trúc lộ vẻ kinh ngạc, điều này ở trong những người lên thuyền trước kia là rất ít thấy, thuyền có chuyện gì đa số đều là liên hệ với người dẫn dắt.
Nàng vừa từ trong ngủ say dài đằng đẵng tỉnh lại, tìm hiểu được không ít tin tức về Chu Phàm, nhưng những tin tức đó, phần lớn là cảnh giới tu vi, tình trạng thân thể, không đại biểu cho nàng biết tất cả mọi chuyện của Chu Phàm.
- Sau này Triệu cô nương sẽ biết, ta không phải người lên thuyền bình thường, ta nghĩ Triệu cô nương tốt nhất đừng thu phí mà tận tâm tận trách phụ trợ ta, như vậy nói không chừng thuyền rất nhanh đạt tới chung điểm, chúng ta đều có thể sớm ngày rời thuyền.
Chu Phàm cười nói.
Đây đã là người dẫn dắt thứ tư mà hắn tiếp xúc, đối với người dẫn dắt, hắn cũng coi như có tìm hiểu trình độ nhất định.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ khinh thường, cười to nói:
- Ngươi không phải người lên thuyền đầu tiên nói như vậy, người lên thuyền ta từng thấy ở trên thuyền, còn nhiều hơn người cả đời ngươi từng thấy, những người lên thuyền đó mỗi một người đều khác nhau, nhưng bọn họ đều không có ngoại lệ tồn tại một đặc trưng chung.
- Đó chính là cực kỳ tự kỷ, cho rằng mình là độc nhất vô nhị, kết quả mỗi lần ta tỉnh lại, gặp phải đều là người lên thuyền mới, những người lên thuyền đó đi đâu rồi? Ngươi biết không? Có muốn bỏ ra một trăm con sâu xám lớn, để bản cô nương nói cho ngươi không?
Chu Phàm ngẩng đầu nhìn huyết cầu to lớn trong không trung, thở dài:
- Bọn họ đều thành một bộ phận của huyết cầu, đương nhiên nếu một trăm con sâu xám lớn ngươi có thể nói cho ta biết, tầng trong cùng của huyết cầu là gì, vậy ta sẽ cho ngươi một trăm con sâu xám lớn.
Đó là bí mật mà ngay cả Vụ cũng không biết.
- Xem ra mấy người dẫn dắt trước nói với ngươi không ít thứ.
Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng,
- Sao ta có thể biết được tầng trong của huyết cầu là gì? Nếu ngươi biết, bản cô nương có thể cho ngươi một ngàn con sâu xám lớn.
- Cho nên chúng ta cứ lại nói về người phụ tá đi.
Chu Phàm lắc đầu nghiêm mặt nói.
Hắn suy đoán, thuyền nói tin tức về người phụ tá với người dẫn dắt, vậy có khả năng đây vốn chính là chỉ người dẫn dắt có thể biết, người dẫn dắt có thể căn cứ vào ý nguyện của mình để quyết định có nói với người lên thuyền hay không.
Đương nhiên, hiện tại xuất hiện người phụ tá, dùng người lên thuyền để xưng hô hắn có lẽ là không quá chính xác, có điều đây chỉ là xưng hô cố hữu của người dẫn dắt đối với hắn, cũng không cần quá để ý.
- Ta chưa từng thấy người phụ tá, nhưng đó là bởi vì ta ở vị trí vào phía trước, nói không chừng người phụ tá ở phía sau mới xuất hiện.
Triệu Nhã Trúc lại chậm rãi nói.
- Ngươi nói ‘Nói không chừng’? Nói cách khác đây chỉ là suy đoán của ngươi sao?
Hu Phàm nhíu mày nói.