Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1031: Chương 1031: Triệu cô nương (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tầm mắt của Thực Phù không ngừng chuyển động qua lại giữa Chu Phàm và Triệu Nhã Trúc, hắn không mạo muội lên tiếng, hắn đang phán đoán Triệu Nhã Trúc có đang lừa hắn hay không.

Mẹ từng nói, vĩnh viễn đừng xem nhẹ thiên tính xảo quyệt của nhân loại.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc hơi trầm xuống nói:

- Ngươi gọi ta là tiền bối, ý là ta đã già rồi à?

Chu Phàm ặc một tiếng.

- Ta nghĩ ta chỉ già hơn ngươi một hai tuổi, xin hãy gọi ta là Nhã Trúc hoặc Nhã Trúc tỷ tỷ.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói.

Nhã Trúc hoặc Nhã Trúc tỷ tỷ… Ta không ngờ ngoại hình ngươi khí phách như vậy lại để ý tới loại chuyện này. Khóe miệng Chu Phàm giật giật, chỉ có thể cười gượng nói:

- Vậy ta gọi ngươi là Triệu cô nương, ngươi thấy sao?

Nhã Trúc hoặc Nhã Trúc tỷ tỷ hắn thật sự không gọi ra được.

Triệu Nhã Trúc chỉ hơi gật đầu, xem như chấp nhận cách gọi này, lúc này nàng mới nhìn về phía Thực Phù, trong mắt lộ ra vẻ kỳ dị:

- Ngươi vừa rồi nói gì? Tiểu nam hài?

Nói xong, Triệu Nhã Trúc phá lên cười.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn nhìn về phía Thực Phù, Thực Phù đang hung tợn nhìn Chu Phàm.

- Thì ra ngươi là nữ hài.

Chu Phàm rất nhanh liền có phản ứng, lập tức có chút không biết phải nói gì, hắn không ngờ mình như vậy cũng nhận sai.

Mấu chốt là Thực Phù này để tóc ngắn như nam hài, khuôn mặt thanh tú mà lại có chút trung tính, thanh âm cũng trung tính, hắn mới nhận sai.

Có điều Chu Phàm không quan tâm tới điều này, hắn quan tâm tiểu hài này rốt cuộc là lai lịch gì hơn?

- Nàng không phải người dẫn dắt.

Triệu Nhã Trúc chậm rãi nói.

- Không phải người dẫn dắt, chẳng lẽ cũng là người lên thuyền như ta?

Chu Phàm hơi nhíu mày, hắn biết, ở trên thuyền, người lên thuyền vĩnh viễn chỉ có một, nếu Thực Phù là người lên thuyền, chẳng phải là…

- Nàng đương nhiên cũng không phải người lên thuyền, cho dù nàng giống như ngươi, đều đến từ thế giới bên ngoài.

Triệu Nhã Trúc nhìn về phía Thực Phù, nàng nghĩ một chút lại nhắc nhở:

- Tiểu gia hỏa, ngươi ra đến bên ngoài, đừng nhắc tới với bất kỳ ai về chuyện nơi này, bằng không trong nháy mắt ngươi muốn mở miệng, ngươi sẽ bị thuyền giết chết.

- Vì sao ta phải tin ngươi?

Lúc này Thực Phù mới mở miệng nói.

Trong mắt nàng mang theo vẻ cảnh giác rất sâu, cho dù Triệu Nhã Trúc không biểu lộ ra ác ý đối với nàng, nàng cũng sẽ không tùy ý tin lời bất kỳ một sinh linh xa lạ nào.

Đây là tri thức thứ nhất mẹ dạy cho nàng.

Triệu Nhã Trúc cười ha ha nói:

- Ta đương nhiên sẽ không vô duyên vô cớ giúp ngươi, nhưng ngươi đối với ta mà nói, chính là biến hóa lớn nhất của lần thức tỉnh này, ta không hi vọng ngươi cứ vậy bị thuyền gạt bỏ, đương nhiên nếu ngươi không tin, bị giết chết, ta cũng không cảm thấy đáng tiếc.

Trong lòng Thực Phù trở nên lắc lư bất định, sau khi nàng ngủ say, liền xuất hiện ở đây, nàng đến nay vẫn không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- Triệu cô nương, nàng vừa không phải người dẫn dắt cũng không phải người lên thuyền, vậy thì là gì?

Chu Phàm khó hiểu hỏi.

- Ngươi muốn biết à?

Triệu Nhã Trúc quay đầu nhìn về phía Chu Phàm,

- Cho ta một trăm con sâu xám lớn, ta nói với ngươi.

- Một vấn đề đòi một trăm con sâu xám lớn? Sao ngươi không đi cướp đi!

Chu Phàm có chút không biết phải nói gì.

Người dẫn dắt Triệu Nhã Trúc này trả lời vấn đề cũng quá đắt rồi.

Triệu Nhã Trúc không tức giận, nàng chỉ mỉm cười nói:

- Ngươi là lần đầu tiên tiếp xúc với ta, có thể chưa rõ, sau này ngươi sẽ biết, ta luôn đòi rất đắt.

- Ừm, từ tin tức thuyền truyền cho ta có thể thấy được, người dẫn dắt kỳ trước một vấn đề chỉ lấy ngươi mười con sâu xám lớn, cho nên ta sẽ thu gấp chục lần, đây là quy củ của ta, nếu ngươi cảm thấy đắt thì có thể không hỏi.

Hiện tại ta cuối cùng cũng biết vì sao ngươi béo như vậy, khóe miệng Chu Phàm khẽ động, yên lặng oán thầm một câu, hắn vừa nhìn Thực Phù một cái.

Trong mắt Thực Phù lộ ra vẻ nghi hoặc, nàng đang nghĩ sâu xám lớn là gì?

- Một trăm con sâu xám lớn, không chỉ bao gồm nàng là ai, còn có tất cả tin tức của nàng, thống nhất như vậy chứ?

Chu Phàm hỏi lại.

Chu Phàm nóng lòng biết người lạ đột nhiên xuất hiện thêm này rốt cuộc là thế nào, cho nên tạm thời không muốn tính toán với Triệu Nhã Trúc, nhưng bất kể là như thế nào cũng không thể một trăm con sâu xám lớn lại chỉ nghe được mấy chữ, vậy thì hắn không chấp nhận được.

- Ngươi còn muốn cò kè mặc cả với bản cô nương à?

Thịt trên mặt Triệu Nhã Trúc run lên, nàng nhướng mày rậm,

- Cho ngươi biết thân phận của nàng, mới có thể đẩy mạnh chuyện theo phương hướng ta nghĩ tốt hơn, lần này cho ngươi toại nguyện, nhưng lần sau không được tái phạm.

Chu Phàm hừ một tiếng, thầm nghĩ nên là ta nói lần sau không được tái phạm mới đúng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...