Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1030: Chương 1030: Triệu cô nương

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tiểu nam hài này có gương mặt đáng yêu giống như tinh điêu ngọc trác, nhưng cặp đồng tử đó lại là màu lộng lẫy giống như phỉ thúy xanh, cặp mắt màu phỉ thúy đó khi nhìn rõ bộ dạng của Chu Phàm, bộc phát ra địch ý cực lớn.

Toàn thân hắn căng cứng, giống như gặp phải thiên địch, lông toàn thân dựng đứng như con nhím.

Chu Phàm rụt rè không để thân thể của mình cướp lấy nguyên khí trên thuyền, bởi vì điều này có thể sẽ xuất hiện biến hóa nguy hiểm nào đó, hắn nhíu mày nhìn tiểu nam hài Thực Phù ở cách đó không xa.

Hắn có thể cảm nhận được địch ý Thực Phù bạo phát đối với hắn, có điều đây không phải chuyện kỳ quái gì, bởi vì hai người đều động thủ, không có địch ý mới kỳ quái.

Hắn vẫn cảm thấy có chút mạc danh kỳ diệu, Thực Phù này rốt cuộc là thế nào?

Tới từ đâu?

- Hiện tại bất kể nơi này là đâu, ta cũng phải giết ngươi.

Thực Phù trầm giọng nói, lực lượng trong thân thể hắn lờ mờ muốn bạo phát ra toàn bộ.

- Tiểu gia hỏa ngươi, không giết được hắn dâu.

Trong sương mù lại có thanh âm nữ tử truyền đến, chỉ có điều đây là thanh âm khàn khàn khó nghe.

Ngữ khí nói chuyện rất vui sướng.

Tầm mắt Chu Phàm khẽ dời, hắn thuận theo nguồn thanh âm nhìn lại, nhưng không nhìn thấy gì.

- Là ai?

Con mắt giống như phỉ thúy xanh của Thực Phù càng trở nên phòng bị hơn, hắn không ngờ trên thuyền vẫn có thể có người, trong nhất thời cũng không dám động thủ với Chu Phàm nữa.

Trong sương mù lúc này lại có một thân ảnh nhân loại khổng lồ chậm rãi thong thả đi ra, thân ảnh này cao bảy thước, rất khổng lồ.

- Tối nay sương mù quá lớn.

Nàng lại cười nói, vẫy vẫy tay, sương mù trên thuyền cùng với sông xám đều bị thổi quét đi.

Sương mù xoay tròn, giống như lốc xoáy, bị hấp thu vào huyết cầu to lớn treo trên bầu trời.

Lúc này Chu Phàm mới thấy rõ người tới.

Đây là một nữ tử trung niên hình thể cao lớn, mặc áo đen rộng thùng thình, vẻ mặt nàng dữ tợn, mũi hơi khoằm, mặt trái có một vết sẹo giao nhau, tóc quăn xoã tung tùy ý xõa trên vai, mặt béo tới khiến hai mắt nàng lộ ra hơi nhỏ.

Nhưng đôi mắt này lại sắc bén như chim ưng, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Nàng đầu tiên là liếc Chu Phàm một cái, sau đó lại nhìn về phía Thực Phù, trong mắt nàng lộ ra vẻ hứng thú.

Toàn thân tiểu hài Thực Phù căng cứng, hắn đối mặt với Chu Phàm cùng lắm là cảm thấy nguy hiểm, nhưng nữ nhân trung niên hình thể khổng lồ này lại mang tới cho hắn một loại cảm giác bao la hùng vĩ như biển không thể chống lại, trong lòng hắn không thể ức chế sợ hãi, khiến hắn dịch về phía sau mấy bước.

Chu Phàm nhíu mày, trong lòng hắn hiểu được, khả năng đây là ảo tượng là cực nhỏ.

Nữ tử trung niên này rất có thể là người dẫn dắt.

- Chào các ngươi, ta quên tên của mình trước kia rồi, về sau ta tự đặt lại cho mình một cái tên, các ngươi có thể gọi ta là Triệu Nhã Trúc.

Nữ tử trung niên nói.

Triệu Nhã Trúc… Đúng là cái tên tao nhã, Chu Phàm nhìn thân thể khổng lồ mập mạp của nữ tử trung niên, khóe miệng hắn giật giật.

Thực Phù trầm mặc mà cảnh giác.

Chu Phàm trong nhất thời cũng không biết nên nói gì.

- Tiểu gia hỏa, ngươi tốt nhất đừng động thủ với hắn, cho dù ta cũng hận không thể ném hắn xuống sông xám, nhưng ta không thể làm như vậy, ngươi tốt nhất cũng đừng làm như vậy.

Triệu Nhã Trúc trầm giọng nói, thanh âm của nàng khàn khàn khó nghe.

- Vì sao?

Thực Phù hỏi, người ở hoàn cảnh lạ lẫm, luôn hi vọng biết nhiều chuyện hơn.

Thân thể khổng lồ của Triệu Nhã Trúc trực tiếp ngồi khoanh chân xuống giáp bản, sau khi giáp bản phát ra một tiếng két, nàng mới cười nói:

- Bởi vì chúng ta làm như vậy, cho dù giết chết hắn, hắn vào đêm hôm sau sẽ lại nguyên vẹn xuất hiện ở trên thuyền, mà chúng ta thì rất có thể sẽ chết, hoặc là còn thảm hại hơn cả chết, đương nhiên đây chỉ là một kiến nghị hảo tâm.

- Tin hay không thì tùy ngươi, cũng chỉ có người dẫn dắt loại hình bồi luyện mới có thể giết hắn mà thản nhiên như không.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra nụ cười, trong lời nói của Triệu Nhã Trúc để lộ ra rất nhiều tin tức, đầu tiên Triệu Nhã Trúc là người dẫn dắt, tiếp theo nàng không phải người dẫn dắt loại hình bồi luyện, vậy không cần sợ nàng, cuối cùng là tiểu hài Thực Phù không biết là thân phận gì này cũng không thể gây thương tổn tới hắn.

Chẳng lẽ tiểu hài Thực Phù này là người dẫn dắt mới lên thuyền?

Chỉ là sao có thể như vậy được? Chỉ có một người dẫn dắt chết đi, mới có người dẫn dắt mới lên thuyền, đây là điều những gì Vụ từng nói.

Vụ, Yên Chi, hắc long hắn lúc gặp chắc đều chỉ là ngủ say, chẳng lẽ người dẫn dắt ngủ say khác khi ngủ có thể tự giết chết mình sao?

- Triệu tiền bối, xin hỏi tiểu nam hài này là sao?

Chu Phàm nghĩ một chút, chỉ vào Thực Phù, hỏi Triệu Nhã Trúc.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...