Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1029: Chương 1029: Thực Phù
Có đôi khi tên cũng có thể để lộ ra tin tức nhất định, đương nhiên nếu người dẫn dắt này có thể tự giới thiệu, vậy càng tốt hơn.
Bên kia trầm ngâm một chút, bỗng nhiên mở miệng nói:
- Ta tên là Thực Phù.
- Thực Phù, chào ngươi.
Chu Phàm cười nói, nhưng trong lòng lại nói thầm, bởi vì tên này nghe quá kỳ quái, không giống tên nhân loại của Cao Tượng Huyện thậm chí là Đại Ngụy Quốc, chẳng lẽ không phải nhân loại sao?
Có điều dường như không khó trao đổi, không phải nói càng là người dẫn dắt về sau thì càng khó ở chung sao? Chu Phàm lờ mờ cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng hắn cũng không dám có chút lơ là.
- Người lên thuyền Chu Phàm, ngươi giới thiệu về bản thân một chút với ta đi.
Thực Phù ở trong sương mù lại chậm rãi nói.
- Giới thiệu à?
Chu Phàm hơi nhướng mày, đây là người dẫn dắt đầu tiên muốn hắn giới thiệu, sao càng lúc càng cảm thấy kỳ quái?
- Ừ, giới thiệu.
Thực Phù lại nói một cách khẳng định.
- Vậy Thực Phù muốn biết chuyện về phương diện nào của ta?
Chu Phàm mở miệng hỏi.
Thân ảnh trong sương mù trầm mặc một chút nói:
- Tất cả, ngươi muốn nói gì thì nói, không cần thiết quá câu thúc.
- Vậy ta nói từ cảnh giới tu vi của mình, ngươi cảm thấy thế nào?
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
- Có thể.
Thân ảnh tiểu hài trong sương mù trả lời.
Sau khi có được câu trả lời khẳng định, ánh mắt Chu Phàm biến thành sắc bén, hắn lại vẫn cười nói:
- Thực Phù, trước khi ta nói, ngươi có thể tới gần một chút không, chúng ta nói chuyện như vậy cũng quá mệt mỏi.
Thân ảnh tiểu hài trong sương mù hơi lắc lư, rất nhanh truyền ra thanh âm:
- Vì sao không phải ngươi đi tới?
- Có khác biệt gì à?
Chu Phàm hỏi, nhưng hắn biết, trước khi chưa xác định tình huống, không thể nhấc chân lung tung.
- Đã không khác gì, vì sao ngươi không làm?
Thực Phù lại chậm rãi nói.
Âm điệu của Thực Phù bằng phẳng, nhưng bên trong ẩn chứa ý cảnh giác.
- Ngươi là ai?
Chu Phàm trầm mặc một chút hỏi, trong mắt hắn lộ ra một tia mê hoặc.
- Ta là người dẫn dắt Thực Phù.
Thực Phù trả lời.
Chu Phàm cười lạnh một tiếng nói:
- Nếu đây không phải ảo tượng, mà là thực sự ở trên thuyền, ngươi tuyệt đối không thể là người dẫn dắt.
- Sao ngươi biết?
Thanh âm của Thực Phù biến thành có chút khẩn trương.
- Bởi vì ngươi vừa rồi quá vội tìm hiểu tin tức của ta.
Chu Phàm chậm rãi nói,
- Mấu chốt nhất là cho dù người dẫn dắt mới tới cũng sẽ biết rõ cảnh giới tu vi của ta, sẽ không muốn ta làm giới thiệu cảnh giới tu vi gì cả.
- Thì ra là như vậy.
Thanh âm của Thực Phù vẫn bảo trì bình tĩnh.
Ánh mắt Chu Phàm trở nên sắc bén, muốn nhìn thấu thân ảnh sau sương mù, đầu hắn chuyển động cấp tốc.
Hắn không quá hiểu, vì sao trên thuyền lại xuất hiện một sinh linh không phải người dẫn dắt?
Sinh linh này là thế nào?
Người dẫn dắt đâu?
Đây là âm mưu đến từ người dẫn dắt mới sao?
Chu Phàm lại nhìn xung quanh, ý đồ tìm kiếm thân ảnh của người dẫn dắt, trong lòng hắn bỗng nhiên lại có một suy đoán mới, hoặc là Thực Phù chính là người dẫn dắt mới, nhưng nó cố ý dùng ngôn từ để dẫn lầm đường mình!
- Chu Phàm, ngươi có thể nói cho ta biết, đây là thế nào không?
Thực Phù không nhanh không chậm nói.
- Đương nhiên có thể, nhưng ngươi trước tiên tới đây đã rồi ta sẽ nói với ngươi.
Chu Phàm cười nói, nhưng trong lòng hắn lại đối với mang theo đề phòng rất sâu đứng thân ảnh thủy chung trốn trong sương mù.
Hiện tại Thực Phù này nói gì, Chu Phàm cũng phải đặt dấu chấm hỏi ở trong lòng đã.
- Ở trên thuyền không thể đi động sao? Vì sao ngươi không đi tới, nhất định muốn ta đi tới?
Thực Phù hỏi.
Bởi vì ta sợ đây là ảo tượng, vừa động là sẽ tự nhảy vào trong sông xám… Chu Phàm nói thầm trong lòng, hắn lắc đầu nói:
- Trên thuyền đương nhiên có thể đi lại, muốn ngươi đi theo, là vì ngươi muốn biết nơi này là đâu, dù sao cũng phải lấy ra đủ thành ý chứ!
- Chu Phàm, ta đã sắp mất kiên nhẫn rồi, hiện tại ngươi tốt nhất nói cho ta biết đây là dâu, bằng không cho dù không động đậy được, cũng có thể giết ngươi.
Thanh âm của Thực Phù biến thành có chút bực mình.
Giết ta?
Sắc mặt Chu Phàm hơi trầm xuống:
- Ta khuyên ngươi hãy bình tĩnh, đừng động thủ thì tốt hơn, bằng không kẻ hối hận sẽ là ngươi.
Thực Phù không nói nữa, nó ở trong sương mù giơ tay lên, sau đó bấm tay búng một cái.
Xoẹt một tiếng, một cột sáng màu đen xuyên thủng sương mù, bắn thẳng về phía Chu Phàm.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, dưới tình huống như vậy, hắn hét lớn một tiếng, tay phải nắm lại, quyền đầu có hỏa diễm đỏ thẫm bao bọc hung hăng đánh ra.
Thực Nhật Linh Quyền!
Quyền đầu giống như hỏa diễm va chạm với cột sáng màu đen, phát ra một tiếng ầm, cột sáng tiêu tán.
Sương mù giữa Chu Phàm và Thực Phù bị quét ra.
Chu Phàm nhìn lại, phát hiện là một tiểu nam hài tóc ngắn, mặc áo đuôi ngắn màu xanh da trời.