Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1028: Chương 1028: Đoàn con của Tiểu Quyển (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Ta đi theo ngươi, từ trong miệng một số người qua đường nghe được.

Tiểu Quyển trả lời, hai mắt sáng lên,

- Thì ra đây là trứng rồng, ta hiểu rồi.

- Hài tử người với người sinh ra khẳng định là người, nhưng hài tử người và rồng sinh ra chính là trứng rồng, mẹ của hài tử này là một con rồng, đúng không?

Đúng, trên ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, hắc long chính là mẹ của Long Tố Đản này, mà ta chính là cha nàng, nhưng chúng ta không có quan hệ phu thê, nói ra thực sự rất phức tạp… Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, không trả lời, yên lặng nghĩ trong lòng.

Tiểu Quyển một mực đi theo Chu Phàm, gặp phải đều là một số võ giả, trong đó phần lớn là võ giả của tầng dưới cùng, trong những võ giả đó không thiếu hạng người thô ngôn uế ngữ, nàng trốn ở trên người Chu Phàm nghe lén, cho dù rất nhiều thứ không hiểu rõ hết, nhưng cũng xem như học được không ít thứ.

Ánh mắt nàng nhìn Chu Phàm với vẻ quái dị.

- Ngươi là ánh mắt gì đấy? Trong lòng ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì?

Chu Phàm ặc một tiếng nói.

- Không có gì, chỉ là cảm thấy chủ nhân rất uy mãnh.

Trong mắt Tiểu Quyển lộ ra vẻ kính nể,

- Đó chính là một con rồng, nghe nói rồng cao tới năm sáu trượng, với thân thể nhỏ nhắn của chủ nhân…

Chu Phàm:

- …

- Tiểu hỗn đản ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ, sau này đừng hòng ăn chân gà chân vịt nữa.

Gân xanh trên trán Chu Phàm đã lồi lên, mở miệng ngắt lời.

Tiểu Quyển vội vàng ngậm miệng lại.

Tiểu hỗn đản này có khuynh hướng ô hóa, sao ta lại thu một sủng vật như vậy, vạn nhất sau này nàng gặp lại người miệng đầy cứt, vậy ta biết phải sống thế nào…

Chu Phàm có chút bực mình nghĩ.

Chu Phàm nghỉ ngơi một lúc, sau đó lại tiếp tục lên đường, cho đến khi trời sắp tối, hắn mới ngừng lại trên xích đạo.

Trong lộ trình nửa ngày này, Chu Phàm gặp hai thương đội khác nhau, có điều hắn không có ý chào hỏi, người của thương đội cũng cảnh giác nhìn độc hành hiệp Chu Phàm này.

Rất nhanh Chu Phàm đi qua hai thương đội, chạy vội về phía trước.

Chu Phàm nhìn phía sau, phía sau trống không vô vật, không nhìn thấy có thương đội bắt kịp, hắn mới yên tâm ăn ngủ cạnh xích đạo.

Kỳ thật với cước lực của hắn, hai thương đội đó sớm đã bị hắn bỏ xa, trước khi đêm tối tiến đến, nếu không gặp phải chuyện gì, bình thường đều sẽ lựa chọn dừng lại hạ trại nghỉ ngơi.

Cho nên khi hắn dừng lại, hai thương đội đó cũng đã ngừng lại, sẽ không xuất hiện tình huống nửa đêm đi đường đuổi kịp hắn.

Rất nhanh hắn đã bỏ lại hai thương đội ở sau đầu, bắt đầu suy nghĩ chuyện quan trọng hơn.

Tối nay sẽ có người dẫn dắt mới ra sân, cũng không biết sẽ là người dẫn dắt thế nào?

Vào đêm, Chu Phàm trước tiên vẫn hoàn thành tu luyện hằng ngày hôm nay, mới gọi Tiểu Quyển ra, bảo nàng trực thủ cho mình.

Đương nhiên trong quá trình này Chu Phàm khó tránh khỏi tiến hành một phen cưỡng bức dụ dỗ trên ngôn ngữ đối với tiểu gia hỏa này, để tránh nàng lại gây ra chuyện gì.

Tiểu Quyển luôn miệng bảo đảm, mà Chu Phàm lại nghiêm túc nghĩ một chút, sau khi cảm thấy Tiểu Quyển sẽ không làm ra chuyện quá xấu, hắn mới yên tâm nằm xuống ngủ.

Mắt thấy chủ nhân nhắm mắt ngủ say rồi, Tiểu Quyển mới phân hóa ra mấy chục Tiểu Tiểu Quyển, để đại bộ phận Tiểu Tiểu Quyển đi giám thị tình huống xung quanh, dẫu sao nàng cũng lo lắng có quái quyệt sẽ xâm nhập.

Sau khi hoàn thành chuyện này, nàng lại dẫn theo mười Tiểu Tiểu Quyển, rụt rè cởi bỏ bọc của chủ nhân, lật quả Long Tố Đản đó ra.

Tiểu Quyển nhìn Long Tố Đản, lộ ra vẻ suy tư.

Sương mù giống như lụa mỏng bao phủ thuyền lớn.

Chu Phàm rất nhanh xuất hiện ở trên thuyền, hắn cảnh giác nhìn xung quanh thuyền, đề phòng lại rơi vào trong bẫy ảo tượng như hắc long lần trước.

Rất nhanh hắn lại thấy trong sương mù cách đó không xa có một hình dáng tiểu hài nhân loại cao hơn ba thước không đến bốn thước.

Hắn không tùy tiện đi tới, sương mù tối nay quá đậm, thân ảnh tiểu hài trong sương mù mơ hồ không rõ.

Nhìn thì là tiểu hài nhân loại, nhưng chưa chắc đã là người… Chu Phàm nghĩ như vậy.

Hắn không đi tới, sợ gặp phải người dẫn dắt loại hình bồi luyện, vả lại nhìn thì giống như chiếc thuyền của Khôi Hà Không Gian, nhưng hắn vẫn không thể xác nhận đây có phải ảo tượng hay không, cho nên một mực tĩnh quan kì biến.

Thứ trong sương mù dường như cũng phát hiện ra Chu Phàm, nó nhìn chằm chằm về phía Chu Phàm, không có ý đi đến.

Chu Phàm và nó nhìn nhau một lúc, khẽ nhướng mày, trong lòng nghĩ cứ vậy cũng không phải biện pháp, hắn không dám đi theo, ho khẽ một tiếng nói:

- Ta tên là Chu Phàm, xin hỏi các hạ xưng hô thế nào?

- Chu Phàm?

Tiếng người từ bên kia truyền đến.

Thanh âm này trong trẻo, có thể nghe ra là thanh âm của tiểu hài tử, nhưng không phân rõ là nam hài hay là nữ hài… Chu Phàm làm ra phán đoán, hắn cười nói:

- Đúng, người lên thuyền Chu Phàm, lần đầu gặp mặt, ta vẫn chưa biết các hạ thân là người dẫn dắt tên gì?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...