Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1027: Chương 1027: Đoàn con của Tiểu Quyể

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hiện tại chuyện đã phát sinh, hắc long cũng ngủ say, hắn có ở đây hối hận cũng vô dụng, mấu chốt là xử lý viên Long Tố Đản này thế nào?

Đây là sự thực hắn không thể không đối mặt.

- Hay là ném nó đi?

Chỉ là rất nhanh Chu Phàm liền đoạn tuyệt ý định này, bất kể như thế nào, bên trong Long Tố Đản này cũng có sinh mệnh tinh hoa của mình.

Cho dù là hài tử rất hoang đường mượn sinh mệnh tinh hoa của mình, chẳng lẽ lại không phải là hài tử của mình sao?

Cho dù quả trứng này có xác suất rất lớn sẽ không nở ra được, nhưng vạn nhất nở ra, huyết thống của hắn có thể lưu lạc ở bên ngoài.

Nhớ tới kiếp trước cùng nãi nãi và muội muội sống nương tựa lẫn nhau, nhớ tới cha mẹ đời này, hắn lại thở dài, hắn không làm được loại chuyện này, Long Tố Đản sẽ không tạo thành uy hiếp đối với hắn, hắn chỉ có thể tạm thời giữ quả trứng này ở bên người.

Chu Phàm cất trứng vào trong phù đại, phù đại có chút phồng lên, hắn gãi gãi đầu, chỉ có thể lại để Long Tố Đản vào bọc.

Nói chung hắc long đã nói rồi, Long Tố Đản sẽ không hư hao, chỉ cần đừng không cẩn thận làm mất là được.

Đặt Long Tố Đản vào bọc xong, Chu Phàm lại tức tới nghiến răng,

- Ngươi tốt nhất đừng nở ra, nếu nở ra, khẳng định sẽ bắt ngươi gọi ta là ba ba…

Chỉ cần vừa nghĩ tới đường đường là Long tộc chi chủ lại phải gọi hắn là ba ba, hắn bỗng dưng cảm thấy có chút vui vẻ.

Cũng không biết là có phải bị rút lấy một giọt sinh mệnh tinh hoa hay không, Chu Phàm cảm thấy có chút mệt mỏi, hắn vội vàng gọi Tiểu Quyển ra, trực đêm cho hắn, hắn nằm xuống nghỉ ngơi.

Đợi cho tới sáng sớm, Chu Phàm ngủ có chút mơ hồ, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng nói thầm của Tiểu Quyển.

- Kỳ quái, sao nướng cả một đêm cũng không chín, còn cứng như vậy… Chẳng lẽ tư thế nướng của ta không đúng à?

Tiểu Quyển đang nướng gì… Đầu Chu Phàm có chút mê muội nghĩ, chắc không phải là… Giật nảy mình, hắn mau chóng mở mắt ra, nhìn về phía lửa trại, phát hiện Tiểu Quyển đang dùng sợi tóc của mình cột lấy Long Tố Đản, ném vào trong lửa.

Nàng dùng là Khiển Quyển Phát không sợ lửa thường đốt cháy của mình, khóe miệng của nàng chảy xuống một giọt nước miếng, đang vẻ mặt chờ đợi nhìn Long Tố Đản đang đống lửa trại.

Chu Phàm lập tức tái cả mặt, hắn vội vàng từ dưới đất đứng lên, vươn tay lấy Long Tố Đản từ trong lửa ra.

- Chủ nhân, trứng này vẫn chưa nướng chín, sao ngươi lại lấy nó ra?

Tiểu Quyển ủy khuất nói.

- Tiểu hỗn đản này…

Tiếng gào thét của Chu Phàm đâm phá sương mù sáng sớm, truyền rất xa…

Sau một nén hương, Chu Phàm ăn xong bữa sáng, bắt đầu lên đường, Tiểu Quyển ngồi trên đầu vai hắn, vẻ mặt tang thương, vừa rồi nàng gặp phải trừng phạt nghiêm khắc nhất, bởi vì nàng làm bừa, những chân gà chân vịt lúc trước chủ nhân đã hứa đó cũng bị xóa bỏ.

- Ta vốn cho rằng trứng đó là bữa sáng chủ nhân tìm cho ta, cho nên mới muốn nướng nó ăn, ta không ngờ trứng đó lại là hài tử của chủ nhân…

Tiểu Quyển mặt như đưa đám thử giải thích,

- Chủ nhân có thể trả lại một nửa chân gà chân vịt cho Tiểu Quyển không?

- Ngươi ngậm miệng đi, tiểu gia hỏa ngươi chính là đồ tham ăn, sớm muộn gì cũng sẽ bị độc chết…

Chu Phàm vừa cấp tốc chạy về phía trước vừa mở miệng răn dạy.

May mà Long Tố Đản không dễ bị hủy, bằng không đúng là đã thành thảm kịch ‘Lão phụ thân ngủ sơ sẩy, nữ nhi thân sinh bị chết cháy’… Sắc mặt Chu Phàm có chút tối sầm.

Cũng bởi vậy, bất kể Tiểu Quyển cầu xin thế nào, Chu Phàm cũng không để ý.

Tiểu Quyển sau khi biết chủ nhân lạnh lùng sẽ không hồi tâm chuyển ý, ánh mắt đờ đẫn nhìn cảnh sắc xa xa, loại đả kích này đối với nàng mà nói thật sự quá lớn.

Cho đến giữa trưa, Chu Phàm dừng lại nghỉ ngơi ăn uống, khi giật một cái đùi thỏ cho Tiểu Quyển, nàng mới khôi phục một chút, gần như là căm phẫn cắn xé thịt thỏ.

Chu Phàm chậm rãi ăn, nếu không cho Tiểu Quyển một giáo huấn, sau này không biết sẽ gây ra những chuyện gì, trong lòng hắn cảm thấy có chút bi ai, vật nhỏ này đã không ra gì, vừa lười vừa ngu còn tham ăn.

Sau khi Tiểu Quyển ăn xong thịt thỏ, mắt nàng đảo nhanh như chớp, mở miệng nói:

- Chủ nhân, ta có việc muốn hỏi ngươi.

- Nếu muốn trả lại chân gà chân vịt lúc trước đã hứa thì ngươi không cần nói.

Chu Phàm tiếp tục ăn thịt nướng vừa bình tĩnh nói.

- Trước kia ta nghe nói hài tử của gặp được người không phải là trứng nở ra, vì sao hài tử của chủ nhân lại là một quả trứng chim?

Tiểu Quyển tò mò hỏi, lúc trước nàng bởi vì chân gà chân vịt bị miễn đi, tinh thần không phấn chấn, hiện tại nhớ ra liền hỏi.

Chu Phàm bị Tiểu Quyển nói cho ho mấy tiếng, hắn tức giận lườm Tiểu Quyển một cái, nói:

- Tiểu hỗn đản ngươi, từ đâu nghe được hài tử của con người không phải trứng nở ra? Đừng nói bừa, đây không phải trứng chim, là trứng rồng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...