Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1026: Chương 1026: Uỷ thác (2)
Cho dù là ở bên ngoài, thề với thuyền, lời thề cũng có sức ước thúc.
Hơn nữa Chu Phàm cũng biết, thuyền chắc sẽ không cho phép hắc long dùng bất kỳ thủ đoạn nào truyền ra chuyện về thuyền.
Nhìn hắc long thề, Chu Phàm yên tâm hơn không ít, hắn ho khẽ một tiếng nói:
- Mang Long Tố Đản của ngươi ở bên người, không phải là không thể được, nhưng ngươi dù sao cũng phải cho một chút lợi ích, bằng không ta dựa vào cái gì mà phải giúp ngươi?
Hắn nhớ rất rõ, hắc long từ chỗ hắn có được bao nhiêu sâu xám lớn, hắc long đều phải ta lợi ích mới giúp hắn, hắn cũng không có nghĩa vụ phải giúp hắc long.
Hắc long lắc đầu nói:
- Bổn tọa hiện tại là trạng thái phân hồn, không thể cho ngươi được gì.
- Ngươi trở lại trên thuyền, đặt đồ lên trên bàn, lần sau ta đi vào tự mình lấy là được.
Chu Phàm cười nói.
Sắc mặt hắc long hơi trầm xuống:
- Sẽ không cho ngươi bất kỳ thứ gì.
- Ta biết, nếu ngươi có lòng muốn cho, đã sớm cho rồi.
Chu Phàm hừ lạnh một tiếng nói:
- Vậy xin lỗi, quả trứng này ta không thể mang theo, chờ sau khi ta rời khỏi đây, tìm một chỗ ném nó đi.
- Cái này tùy ngươi, Long Tố Đản của bổn tọa, cho dù là cường giả cảnh giới ngang hàng với bổn tọa, cũng không thể hủy được.
Hắc long lạnh lùng nói:
- Hơn nữa từ trên ý nghĩa nào đó mà nói, đây là nữ nhi của ngươi, ngươi thích ném thì ném.
- Cái quỷ gì thế? Sao thứ này lại thành nữ nhi của ta?
Chu Phàm có chút ngây đơ hỏi.
- Trời là dương, đất là âm, âm dương tương hợp mới có thể dựng dục sinh linh, rồng cũng không thể ngoại lệ, bổn tọa có thể ngưng tụ Long Tố Đản, nhưng muốn nàng từ hư ảo biến thành chân thực, chỉ có mượn sinh mệnh tinh hoa của sinh linh giống đực mới được, bổn tọa phụ thân ở trên người ngươi, cho nên thuận tay mượn sinh mệnh tinh hoa của ngươi.
Hắc long sắc mặt bình tĩnh nói lại, nàng giống như đang nói một chuyện rất tầm thường.
Sinh mệnh tinh hoa? Chu Phàm nhớ tới chất lỏng màu trắng sữa từ trong ngón tay hắn tràn ra, hắn mới hiểu được đó là cái gì, cả người cũng vì thế mà ngây ra như phỗng.
- Sao ngươi có thể làm như vậy được?
Sau khi lấy lại tinh thần, Chu Phàm phẫn nộ nhìn hắc long.
- Vì sao không thể?
Hắc long hờ hững hỏi lại,
- Làm như vậy không thương tổn tới ngươi, cho nên không trái với ước định của bổn tọa và ngươi, ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, cho dù ấp trứng ra, nàng vẫn là một ta khác, cùng lắm thì kế thừa một bộ phận nhỏ di truyền của ngươi.
Đây căn bản không thể câu thông bình thường, Chu Phàm chút sụp đổ, khi hắn vừa định mở miệng nói chuyện, phân hồn của hắc long đã bắt đầu tiêu tán, biến thành mờ nhạt.
- Sặc, ngươi đừng đi vội.
Chu Phàm hô.
Nhưng hắc long không để ý, nàng không nói nữa, mà là lẳng lặng nhìn Chu Phàm, rất nhanh đã triệt để tiêu tán.
Hắc long ở trên thuyền chậm rãi mở đồng tử hoàng kim, nàng nhìn thuyền sương mù lượn lờ, xác nhận thuyền không bởi vậy mà làm ra bất kỳ trừng phạt gì với nàng, nàng biết mưu đồ lần phụ thân này của mình xem như đã thành công.
Điều này cũng khiến nàng chứng thực một chuyện, chỉ cần người dẫn dắt không thử đào thoát, không thử liên hệ với bên ngoài, thuyền đều sẽ không để ý tới.
Đuôi rồng của nàng đong đưa trái phải một chút, cái cánh đơn lẻ còn lại lúc xòe lúc gập, nàng cười khẽ một tiếng.
Thanh âm vang vọng trên thuyền.
Nàng mượn sinh mệnh tinh hoa nhân loại đó ngưng tụ Long Tố Đản, cách nói thuận tay chỉ là một loại che giấu mà thôi, nếu nàng không muốn, vẫn có biện pháp khác để giải quyết.
Đương nhiên cũng không phải chỉ nói vậy, nàng thích nhân loại đó, đây là chuyện không thể.
Nàng làm như vậy, đương nhiên là có thâm ý của nàng.
Nhưng bất kể là như thế nào, nàng cũng không hi vọng Long Tố Đản có ngày nở trứng, đây đều là một số thủ đoạn chuẩn bị mà thôi.
Nàng sẽ lại lâm vào ngủ say, cũng không biết lần sau tỉnh lại, sẽ là năm tháng nào?
Nói không chừng nhân loại đó sớm đã hóa thành một khối xương khô, mà Long Tố Đản của nàng cũng chỉ có thể phiêu đãng trong năm tháng.
Nàng ngẩng đầu ngước nhìn huyết cầu to lớn đó, đồng tử dọc vàng óng ánh chậm rãi co rút lại.
Chu Phàm đã thu hồi quyền khống chế thân thể, hắn ngơ ngác nhìn Long Tố Đản trong tay, cũng không biết có phải ảo giác hay không, nhìn chằm chằm Long Tố Đản trong tay, luôn có một loại cảm giác kỳ diệu huyết mạch tương dung.
Loại cảm giác này khiến trên mặt hắn lộ ra vẻ phức tạp, đầu hắn hiện tại vẫn hỗn loạn, hắn nghiến răng nghiến lợi, hắc long không ngờ làm ra loại hành vi không hỏi trước này, đúng là quá vô sỉ.
- Để người dẫn dắt phụ thân quả nhiên không có một chuyện tốt.
- Không ngờ ta lại đột nhiên có một hài tử.
- Hơn nữa hài tử của ta còn là một quả trứng rồng không biết có thể nở hay không?
Chu Phàm ngồi cạnh đống lửa, nhìn Long Tố Đản trong tay than thở một lúc, trở nên trầm mặc.