Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1020: Chương 1020: Cũng tới lúc ly biệt

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hơn nữa Tiểu Liễu vẫn nhớ lời dặn dò của hắn, không ở trên thư nói quá rõ ràng, chỉ mơ hồ nói ra một câu như vậy.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, vấn an sư phụ ngươi? Nếu nhìn thấy ta sẽ làm, đồng thời còn cảm tạ nàng đưa mạt hung cho ta…

- Ài ài ài, có quá nhiều lời muốn nói với A Phàm, nhưng vẫn còn nhiều chữ chưa biết, không thể viết được, ta lại không muốn tìm lão sư dạy ta, lần sau, ta sẽ viết nhiều chữ hơn cho A Phàm…

- A Phàm, Quế Phượng đại nương muốn ta nói với ngươi, ngươi xuất môn ở bên ngoài phải cẩn thận, trong nhà thì không cần bận tâm, ta sẽ chiếu cố tốt Nhất Mộc bá bá và Quế Phượng đại nương, mà ngươi chừng nào thì trở về? Nhớ viết thư nói cho ta biết.

Đọc thư vẫn có không ít chữ sai, Chu Phàm cười khẽ một tiếng, đôi mắt biến thành nhu hòa… Loại cảm giác trong nhà có người nhớ mong này thật tốt, hắn ở thế giới này vĩnh viễn sẽ không cảm thấy cô đơn.

Hắn ngồi một hồi lâu, thu liễm nụ cười trên mặt, thở dài, thời gian không kịp, thư viện đại khảo sắp bắt đầu, bằng không thực sự muốn về nhà thăm cha mẹ và Tiểu Liễu, hắn cầm lấy giấy bút viết một phong thư cho cha mẹ và Tiểu Liễu.

Hai phong thư này có thể nhờ Yến Quy Lai thay hắn mang về.

Làm xong việc này, mới bắt đầu tu luyện, ngủ, vào Khôi Hà Không Gian rồi lại tu luyện.

Sáng sớm hôm sau, Chu Phàm rời giường thu dọn đồ, đưa thứ đã viết xong từ đêm qua cho Yến Quy Lai, cáo biệt đám người Yến Quy Lai, rời khỏi doanh địa, đi tới phương hướng Cao Tượng Huyện Thành.

Lại mất năm ngày, Chu Phàm đứng cạnh xích đạo, hắn nhìn cột mốc biên giới dựng đứng trên xích đạo, cột mốc biên giới cao bằng một người, bên trên khắc ba chữ Lạc Thủy Hương.

Nhìn cột mốc biên giới, chứng trong hắn đã thực sự đường bên rìa Lạc Thủy Hương, lướt qua xích đạo này, chính là rời khỏi Lạc Thủy Hương, tiến vào địa giới của Cao Tượng Huyện Thành.

Hắn quay đầu nhìn núi lớn mờ mịt của Lạc Thủy Hương.

Hắn nhớ tới ở Lạc Thủy Hương một đường du lịch đi qua hoang nguyên, Hương Hỏa Thành, Nguyên Thụ Thôn, bốn đường đê, Dương Địch Lý.

Hắn lại nhớ tới Thiên Lương Thành của Thiên Lương Lý, thôn Tam Khưu Thôn của mình.

Hắn rời nhà càng lúc càng xa.

Đi thôi đi thôi, không bao lâu nữa sẽ có ngày trở về.

Chu Phàm nghĩ như vậy, bước ra một bước đó, triệt để rời khỏi Lạc Thủy Hương, không quay đầu lại, dọc theo xích đạo bước chậm mà đi.

Cao Tượng Huyện có năm hương, Cao Tượng Huyện Thành là trung tâm của năm hương, lại phồn hoa đến cực hạn.

Cao Tượng Huyện Thành liên thông với năm hương có năm xích đạo chủ, mà nối với năm xích đạo chủ là một trăm lẻ tám xích đạo nhỏ, một trăm lẻ tám xích đạo nhỏ lại đan xen, nối liền với nhau.

Nếu từ trên trời cao nhìn xuống, giống như một tấm lưới to màu đen bao phủ đại địa.

Mà điểm trung tâm tấm lưới này thông tới chính là Cao Tượng Huyện Thành.

Hiện tại Chu Phàm đang đi chính là xích đạo thứ ba mươi lăm Lạc Tượng, Lạc Tượng Xích Đạo chính là xích đạo từ Lạc Thủy Hương đi thông tới Cao Tượng Huyện.

Hắn rời khỏi Lạc Thủy Hương, lại mất một ngày bôn ba ở dã ngoại, mới tiến vào Lạc Tượng Xích Đạo.

Chu Phàm nhìn bản đồ trong tay, đối chiếu với dấu hiệu trên xích đạo, mới xác nhận mình hiện tại đang ở đoạn đuôi của Lạc Tượng Xích Đạo.

Xung quanh hoang vu lấy bóng người, bởi vì đây chỉ là một xích đạo nhánh trong Lạc Tượng Xích Đạo, xích đạo nhánh như vậy có tới có mấy chục đạo, đứng ở đoạn đuôi của xích đạo thứ ba mươi lăm, không thấy vết chân là chuyện rất bình thường.

Một khi từ tiến vào Lạc Tượng Xích Đạo Chủ, vậy sẽ lập tức trở nên náo nhiệt, bởi vì đó sẽ là tiến vào một trong năm xích đạo chủ của Cao Tượng Huyện Thành.

Sở dĩ hiện ra kết cấu hình nhánh thân cây chính, đó là bởi vì địa vực rộng lớn mà dẫn tới.

Chu Phàm không nghĩ nhiều, mà chạy như điên trên xích đạo thứ ba mươi lăm, cho đến khi sắp trời tối, mới dừng lại, nghỉ ngơi bên cạnh xích đạo.

Lạc Tượng Xích Đạo thứ ba mươi lăm dài hơn hắn nghĩ, trên đường vào những ngày này nhìn thấy không ít lối rẽ kéo dài tới xích đạo nhánh khác, nhưng may mà trên lối rẽ có cột mốc biên giới để phân biệt phương hướng, bằng không muốn phân biệt phương hướng cũng không đơn giản.

Ngày mai với cước lực của hắn chắc có thể ra khỏi được xích đạo thứ ba mươi lăm, tốc độ hành tẩu trên xích đạo của hắn không tính là nhanh, nhưng cũng không tính là chậm, không cố ý sử dụng thuấn di cấp tốc độ để đi đường, nhưng như vậy cũng tương đương với tốc độ chạy nhanh của võ giả bình thường, để người ta nhìn thấy cũng rất khiếp người.

Hắn đi trên xích đạo thứ ba mươi lăm cũng phải hai ngày, người thường muốn chạy ra khỏi xích đạo thứ ba mươi lăm, sợ rằng phải mất bốn đến năm ngày.

Cao Tượng Huyện đúng là rộng lớn tới khiến người ta sợ hãi.

Nếu muốn đi khắp năm hương của Cao Tượng, ít nhất cũng cần thời gian một năm.

Người thường ở thời đại này rất ít đi xa cũng có nguyên nhân.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...