Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1019: Chương 1019: Đi và ti

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Yến Quy Lai uống cạn rượu trong chén, trên mặt hắn không lộ ra bất kỳ vẻ thất vọng nào,

- Ta sẽ từ chức An Đông Sứ, hi vọng trong phủ ti mau chóng tìm người tới thay ta, nếu người khác hỏi, ngươi cứ nói với bọn họ, ta bởi vì công vụ rườm rà chậm trễ tu luyện, hi vọng từ chức An Đông Sứ, chuyên tâm tu luyện.

Hoàng Diệp lão đạo giận dữ quát khẽ:

- Yến Quy Lai, hơn vạn người chết, ta biết ngươi rất phẫn nộ, nhưng việc gì tới mức như vậy? Chẳng lẽ chỉ có ngươi biết việc này sao?

- Nhưng những người đó còn bình tĩnh hơn ngươi, biết chuyện như vậy liên lụy rất rộng, không phải bọn họ có thể nhúng tay, chỉ có thể buông bỏ việc này, vì sao ngươi không thể buông?

- Nói máu lạnh một chút, không ai yêu cầu ngươi làm như vậy, vì sao ngươi nhất định phải đi lên một con đường đã định trước là không thể quay đầu như vậy?

Yến Quy Lai buông chén rượu, trầm mặc một chút, nói:

- Ngươi nói đúng, không ai muốn ta báo thù cho bọn họ, lão sư cũng nói ta tính cách cương liệt, trong mắt không cần được nửa hạt cát, quái quyệt là kẻ địch của chúng ta, kẻ địch giết chúng ta, chúng ta chỉ có thể liều mạng giết lại, sinh tử không trách được ai.

- Nhưng nếu là người một nhà làm thì sao?

Ánh mắt Yến Quy Lai lạnh lùng như có liệt diễm đang cháy,

- Chúng ta nên tìm ai? Đạo lý cứng quá dễ gãy thì ta cũng biết, nhưng nếu là bởi vì sợ hãi mà không làm, ta tự thấy trong lòng hổ thẹn.

Hoàng Diệp lão đạo trầm mặc.

Yến Quy Lai không nhiều lời nữa, hắn đứng lên, xoay người rời đi, khi hắn sắp đi đến trước lều trại, thanh âm của Hoàng Diệp lão đạo lại vang lên.

- Chúng ta bắt được một thành viên của bọn họ, vừa tra ra hắn có không ít liên hệ với Trần Ký Mễ của Kính Đô, án kiện bên trên đã hạ lệnh cho bọn họ tiếp nhận, mang người đi rồi.

- Cám ơn.

Yến Quy Lai yên lặng nhớ kỹ những lời này, hắn vén lều đi ra.

Vẻ mặt Hoàng Diệp lão đạo suy sụp, hắn vẫn nói ra, cũng không biết là đúng hay sai, nhưng cho dù hắn không nói, Yến Quy Lai cũng sẽ chậm rãi nghĩ cách điều tra ra.

Nếu chỉ là một thương nhân của Kính Đô, bên trên sẽ không nhúng tay vào việc này, bên trên đã nhúng tay, vậy rất có thể liên lụy tới đại nhân vật nào đó của Kính Đô, đây mới là nguyên nhân hắn không muốn nói với Yến Quy Lai.

Hắn thở dài rất sâu, lấy ra Tiêu Tức Phù đã chuẩn bị phát tin tức cho vị lão sư của Yến Quy Lai ở thư viện, chỉ có thể hi vọng hắn có thể ngăn cản Yến Quy Lai.

Chu Phàm trở về lều trại, tối nay hắn không vội vã tu luyện, mà là mặt mày tươi cười mở bọc đồ người nhà gửi cho hắn.

Trong bọc là hai chiếc áo bông cùng với hai phong thư.

Áo bông là Quế Phượng làm cho hắn, mùa đông cũng sắp đến rồi.

Hắn trầm mặc vuốt ve áo bông sau đó bật cười, lộ ra nụ cười giống như hài tử.

Kiếp trước cha mẹ mất từ lúc hắn còn rất nhỏ, nãi nãi dẫn theo hắn và muội muội kiếm ăn, không phải nói nãi nãi không tốt, chỉ là chung quy vẫn có thiếu sót, đây vẫn là lần đầu tiên được nhận quần áo mùa đông mẫu thân làm cho hắn.

Hắn lại nhìn hai bức thư, một bức là trong nhà viết cho hắn, một bức bên trên viết tên của Tiểu Liễu.

Hắn cảm thấy có chút kinh ngạc, trước tiên mở bức trong nhà, sau đó hắn mới biết được, bức trong nhà này là mời tiên sinh mới tới dạy học trong thôn Trương thư sinh viết, nhắc tới chuyện phát sinh từ lúc hắn rời nhà tới nay, đều là một số việc vặt trong sinh hoạt, cuối cùng đề cập sắp chuyển đông, thời tiết rét lạnh, bảo hắn chú ý thân thể, đồng thời còn nhờ Yến đại nhân mang hai kiện áo bông cho hắn.

Chu Phàm yên lặng đọc mấy lần, hắn lại mở một bức khác, phát hiện chữ bên trên một chấm một phẩy, mang theo tính trẻ con độc hữu của tiểu hài tử vừa luyện chữ.

- A Phàm, ta biết viết chữ rồi, hiện tại là tự ta viết thư cho ngươi…

Mở đầu thư chính là lời nói khoe khoang của Tiểu Liễu.

- Đây là lão sư thôn mời tới dạy, ta biết rất nhiều chữ, lần sau ta lại viết thư cho ngươi, Nhất Mộc bá bá và Quế Phượng đại nương nói có thể để ta đến viết, nhưng lần này rất bất hạnh, bọn họ sợ ta viết không rõ ràng.

Bất hạnh? Chu Phàm hơi sửng sốt, sau đó mới có phản ứng, chắc là ‘Không được’ mới đúng.

- Bánh của ta đã khỏi rồi, ngươi không cần để ý, nếu thấy sư phụ ta, nhớ hỏi thắm thay ta.

Chu Phàm hơi nghĩ một chút, mới hiểu được ý tứ của lời này chắc là bệnh của ta đã triệt để khỏi rồi, ngươi không cần lo lắng, nếu thấy sư phụ ta, nhớ ân cần thăm hỏi hoặc là vấn an.

Tiểu Liễu à Tiểu Liễu, ngươi quả nhiên viết sai rất nhiều chữ.

Bệnh Tiểu Liễu nói là vấn đề thân thể bán nhân bán quyệt của nàng, có công pháp Vạn Mộc Xuân quyệt nhân đời thứ nhất Yên Chi khai phá, tai hoạ ngầm của quyệt nhân đời thứ nhất trong thân thể nàng chắc sẽ không tồn tại vấn đề, hắn cảm thấy rất vui mừng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...