Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1017: Chương 1017: Không muốn ngươi tới
Trước khi khởi hành, Chu Phàm nhìn về phía tòa thành chết không còn ai sống sót này, trong lòng hắn có cảm xúc, cũng có tiếc nuối, đây chính là mười vạn Yểm Linh, nếu vẫn còn, cho dù hắn không thể có được toàn bộ, nhưng chắc có thể thu hoạch được không ít.
Đáng tiếc cho một chuyến uổng công.
Là ai đã giết mười vạn Yểm Linh này?
Chu Phàm cũng không biết.
Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti bận rộn càn quét Yểm Linh, bọn họ cũng không ngờ loại Yểm Linh giá trị không phải lớn nhất như Yểm Linh nhân loại này lại để người ta đoạt mất.
Cho nên cũng không người sẽ nghĩ đến tới giám thị Dương Địch Thành trước.
Hiện tại có nói gì cũng muộn rồi, mười vạn Yểm Linh này chắc là không tìm lại được, Chu Phàm quay đầu đi, không quan sát nữa, lúc này trong lòng hắn hiện lên một cách nghĩ: Chuyện này không phải là con ấu khuyển đó làm chứ?
- Với thực lực của ấu khuyển, nó muốn khiến mười vạn Yểm Linh này biến mất là chuyện rất đơn giản.
Nhưng đây chung quy là suy đoán không thể nghiệm chứng… Cũng không thể nói là không có nghiệm chứng, hắn có thể tìm hắc long để đổi một Thời Gian Hồi Tố Châu.
Chỉ là hắn vừa nghĩ tới làm vậy cần hai ngàn con sâu xám lớn, khóe miệng giật giật, hơn nữa Dương Địch Thành quá lớn, phạm vi Hồi Tố Châu có thể nhìn thấy quá nhỏ, vạn nhất vận khí không tốt, không nhìn thấy gì… Hắn rất lý trí từ bỏ ý định này.
Vả lại cho dù thật sự đẻ hắn nhìn thấy là ấu khuyển làm hoặc là cao nhân nào đó làm, ý nghĩa cũng không lớn.
Hắn không thể nói ra chân tướng với bọn Cố Ngọc Tuyền, loại chuyện như vậy cứ để bọn Cố Ngọc Tuyền hoặc là Cao Tượng Huyện Nghi Loan Ti nghĩ cách đi thăm dò, hắn sẽ không tham dự.
Chu Phàm lại nhìn về phía Yến Quy Lai cùng đi với hắn, Yến Quy Lai hít vài hơi, hắn là hôm qua mới đến, vốn tưởng có thể tham dự nhiệm vụ của ngày cuối cùng này, kiếm một chút công lao, không ngờ lại là kết quả như vậy.
Yến Quy Lai xem như thực sự chạy đến một chuyến không công.
Một đám võ giả về tới doanh địa, thời gian vẫn sớm, ba vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền lại gọi đám võ giả trình độ tiểu đội trưởng như Chu Phàm vào lều trại chủ.
Hiện tại Yểm Linh của Dương Địch Thành bất kể là như thế nào cũng đã biến mất, càn quét càn quét đối với Yểm Linh Dương Địch Lý lần này đã tiếp cận kết thúc.
Gọi bọn Chu Phàm tới là để làm ra an bài giải quyết hậu quả tiến thêm một bước.
Thương thảo một lúc, bởi vì tình huống Yểm Linh của Dương Địch Thành chưa rõ, bọn Cố Ngọc Tuyền làm ra an bài rời đi từng nhóm, võ giả ở xa như Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti, ngày mai có thể đi, võ giả ở nơi gần thì chậm một chút mới đi.
Nếu chờ thêm hai ngày, bên Dương Địch Thành không có biến hóa, vậy sẽ chỉ lưu lại một tiểu đội võ giả trực thuộc Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti ở đây trực thủ, những người còn lại đều có thể về cương vị của mình, chiến công sẽ đổi thành công huân, muốn đổi lấy gì cũng được.
Lạc Thủy Hương có không ít Nghi Loan Ti cấp lý đều ở vào trạng thái nhân thủ khẩn trương, đương nhiên không thể lưu lại đây quá lâu.
Sau khi làm xong an bài tương ứng, cho người giải tán, Chu Phàm bị Cố Ngọc Tuyền giữ lại một mình.
- Chu tuần sát, nghe nói ngươi muốn tới Cao Tượng Huyện tham gia thư viện đại khảo, đúng không?
Cố Ngọc Tuyền cười tủm tỉm hỏi.
- Đúng vậy.
Chu Phàm gật đầu.
- Đã là như vậy, nơi này cũng không có chuyện gì cần làm, ngày mai ngươi có thể rời khỏi, để tránh lại trì hoãn việc tham gia thi cử của ngươi.
Cố Ngọc Tuyền vỗ vai hắn, thấy người đã giải tán bảy tám thành, hắn chớp chớp mắt nói khẽ:
- Chu lão đệ, ngày mai lão ca không tiễn ngươi, đi đường cẩn thận.
- Đa tạ lão ca.
Chu Phàm cười nói.
Hắn là Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ, nếu Cố Ngọc Tuyền muốn hắn ở lại để giải quyết hậu quả, trừ khi hắn xin nghỉ, bằng không là không thể cự tuyệt, hiện tại Cố Ngọc Tuyền cho hắn rời khỏi nhanh như vậy, cũng xem như mở cửa tiện cho hắn.
Chu Phàm từ trong lều trại đi ra, hắn đi tới chỗ ở lại của võ giả Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti, tìm Yến Quy Lai vừa trở về.
Yến Quy Lai uống hồ lô rượu, cảnh giới tẩy tủy của hắn sớm đã đạt tới Tẩy Tủy Cao Đoạn, còn thiếu một bước vào cửa, hắn dường như đang suy nghĩ chuyện quan trọng gì đó, Chu Phàm gọi hắn một tiếng, hắn mới hồi phục tinh thần.
Yến Quy Lai đứng lên cười cười, từ trong lều trại lấy ra một cái bọc cho Chu Phàm, Chu Phàm tiếp nhận cái bọc có chút nặng trịch, hắn không vội mở ra, mà mở miệng nói:
- Có phải có chuyện gì không?
Yến Quy Lai thản nhiên nói:
- Chỉ là nghĩ hồi trình nên đi con đường nào thì thích hợp mà thôi.
- Nếu có việc, ta lại có thể giúp đỡ, cứ tìm ta.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
- Được.
Yến Quy Lai gật đầu nói.
- Sáng mai ta sẽ lên đường đến Cao Tượng Huyện Thành, các ngươi lúc nào thì đi?
Chu Phàm Chu Phàm lại hỏi đề tài khác.