Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1016: Chương 1016: Vô Yểm

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Để các võ giả bình thường ở ngoại ô Dương Địch Thành đợi lệnh, lưu ý tình huống xung quanh, võ giả Tẩy Tủy Đoạn trở lên rất nhanh đã bị triệu tập tới một chỗ đất trống.

Cố Ngọc Tuyền nhìn hơn ba mươi võ giả trước mắt, hắn trầm giọng nói:

- Hiện tại tình huống không rõ, mọi người có thể nói ra cái nhìn của mình.

Sau một thoáng tĩnh lặng, các võ giả nhao nhao mở miệng nói kiến giải của mình, nhiều võ giả như vậy mỗi người một câu, nếu hiện trường không có ba vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền chủ đạo, đã sớm trở nên hỗn loạn rồi.

Chu Phàm im lặng lắng nghe, không nóng lòng nói gì.

Rất nhanh ý kiến của các võ giả chủ yếu được chia làm ba loại.

Loại thứ nhất cho rằng bên trên phái cao thủ nào đó tới đây, lặng lẽ giải quyết phiền phức lớn nhất Dương Địch Thành này.

Loại thứ hai cho rằng là cường giả nào đó đi ngang qua nơi này, lặng lẽ giết chết tất cả Yểm Linh trong thành.

Loại thứ ba là bi quan nhất, cho rằng Yểm Linh không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, có thể thoát ly thi thể mười trượng, Yểm Linh của một thành đều đào tẩu rồi.

Sau khi nghe xong cái nhìn của các võ giả, ba vị Tứ Bình Sứ nhìn nhau, Tống Tu Vi lắc đầu nói:

- Bên trên sẽ không phái cao thủ đến, nếu phái tới, khẳng định trước khi chuyện xảy ra đã báo cho chúng ta.

- Yểm Linh có thể thoát ly thi thể đào tẩu, cũng không thể, điều này không phù hợp với thường thức, hơn nữa chúng ta sớm đã bố trí một số nhân thủ theo dõi ở biên giới Dương Địch Lý, nhân số không nhiều lắm, nhưng đây chính là mười vạn Yểm Linh, muốn vượt qua biên giới mà một chút động tĩnh cũng không có, đó là không thể.

Hoàng Diệp lão đạo nhíu mày nói.

Loại thứ nhất và loại thứ ba lập tức bị phủ quyết, vậy chỉ còn lại loại thứ hai, có cao thủ không biết tên đi ngang qua, xuất thủ giết chết mười vạn Yểm Linh trong thành.

Nhưng đây chính là mười vạn Yểm Linh, những cao thủ đó có thể lén lút vượt qua biên giới của Dương Địch Lý không bị phát hiện, nhân số khẳng định sẽ không quá nhiều, tình huống như vậy có thể phát sinh sao?

Có thể, nhưng xác suất vẫn rất nhỏ.

- Vì sao bọn họ phải làm như vậy? Giết chết Yểm Linh nhân loại, lợi ích có thể có được cũng không nhiều.

Có võ giả mở miệng nghi ngờ.

- Liệu có phải là vì tài vật trong thành không?

Lại có người suy đoán.

- Bọn họ giải quyết mười vạn Yểm Linh thay chúng ta, dù tài vật trong thành đưa cho bọn họ thì cũng có ngại gì?

Tống Tu Vi lạnh lùng nói,

- Vừa rồi chúng ta không hạch toán kỹ, nhưng trừ tổn thất bởi vì ác niệm bạo phát mà dẫn tới ra, trong nhà thương nhân có không ít tài vật, phủ ti phù lục đan dược, đều vẫn còn.

- Những người đó hiển nhiên không phải vì vàng bạc tài bảo, cũng không phải vì phù lục đan dược mà đến.

Mọi người lại im lặng, phán đoán của Tống Tu Vi là không thể sai được.

Không phải vì vàng bạc châu báu phù lục đan dược, vậy lại vì gì?

Ở trên đời này, người thay trời hành đạo có lẽ sẽ có, nhưng đơn thuần vì thay trời hành đạo mà lặng lẽ đồ sát hết Yểm Linh của một thành, đúng là quá hiếm thấy.

Bọn họ không quá tin.

Dưới tình huống manh mối quá ít, bọn họ không thể thảo luận ra được kết quả, thậm chí cường giả đi ngang qua giết chết Yểm Linh cũng chỉ là suy đoán mà thôi.

Ba vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền để lại các võ giả dưới tay, đi đến một bên nhẹ giọng thương lượng.

- Các ngươi xem chuyện này nên xử lý như thế nào?

Cố Ngọc Tuyền nhíu mày hỏi.

Mười vạn Yểm Linh đã không còn, điều này có lợi mà cũng có hại, lợi là ở chỗ không có trận chiến này, giúp Nghi Loan Ti tránh khỏi tiêu hao tài nguyên và tổn thương nhân viên, hại là nguyên nhân mười vạn Yểm Linh biến mất không rõ, trong lòng luôn cảm thấy khó yên, hơn nữa cũng không thể báo cáo với bên trên.

Nếu trực tiếp báo lên, nói Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti giải quyết mười vạn Yểm Linh, nhưng sau này vạn nhất bị khơi ra là hư báo chiến công, ba người bọn họ sẽ gặp họa, khẳng định không thể trực tiếp báo lên trên như vậy được.

Hơn nữa mười vạn Yểm Linh đó không nhất định đã chết, vạn nhất có ngày từ địa phương nào đột nhiên chạy ra, nghĩ thôi cũng thấy sợ rồi.

- Cứ báo cáo Tình hình thực tế, để người bên trên quyết định.

Tống Tu Vi trầm giọng nói.

- Ta cũng tán thành ý kiến của Tống đại nhân, để tránh bất ngờ, trước khi bên trên chưa quyết định, chúng ta có thể để một số võ giả ở đây lưu thủ.

Hoàng Diệp lão đạo cũng gật đầu nói.

Cố Ngọc Tuyền trầm ngâm một thoáng rồi gật đầu, đồng ý với phương pháp xử trí này.

Sau khi thương lượng xong, để lại một tiểu đội đóng giữ ở ngoài thành, tiểu đội còn lại thì bắt đầu khởi hành chạy về doanh địa, chờ sau khi thương lượng ra quy tắc chi tiết cụ thể, lại tới xử lý chuyện Dương Địch Thành.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...