Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1012: Chương 1012: Không dám
- Hạt châu này quay ngược thời gian thì không có vấn đề, rất thuận lợi, nhưng khi quay ngược thời gian không ngờ để người ta phát hiện, thiếu chút nữa thì hại chết ta, ngươi nói có phải là vấn đề của ngươi không?
Chu Phàm xụ mặt nói bừa.
- Để người ta phát hiện?
Hắc long có chút giật mình.
- Không phải người, mà là chó, chính là con chó nhà ta đó, nó biến thành Yểm Linh, nhận thấy ta đang dùng quay ngược thời gian nhìn trộm nó…
Chu Phàm kể lại chi tiết, kỳ thật hắn không phải đến chỉ trích hắc long, mục đích của hắn là muốn nghe thử kiến giải của hắc long.
- Một con ấu khuyển có thể nhận thấy quay ngược thời gian của bổn tọa…
Trong mắt hắc long lộ ra vẻ kinh ngạc, có điều rất nhanh nàng liền thu liễm, cười lạnh nói
- Phát hiện thì phát hiện, có liên quan gì với bổn tọa? Bổn tọa chỉ phụ trách Thời Gian Hồi Tố Châu có thể hồi tưởng, đã có thể thuận lợi hồi tưởng, vậy không liên quan tới bổn tọa.
- Ngươi nói không liên quan thì không liên quan à, nói đi, Yểm Linh đó rốt cuộc là thế nào? Vì sao nó có thể nhận thấy ta đang dùng quay ngược thời gian để nhìn nó?
Chu Phàm ho khẽ một tiếng hỏi.
Hắc long há miệng muốn nói, nhưng rất nhanh nàng liếc Chu Phàm một cái
- Muốn bổn tọa phân tích miễn phí cho ngươi á, ngươi đừng có mơ.
- Ngươi muốn nhận bao nhiêu con sâu xám lớn?
Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ hỏi.
- Một trăm con sâu xám lớn.
Hắc long nghĩ một chút rồi nói.
Chu Phàm không do dự, đáp ứng ngay, đối với hắn hiện tại mà nói, một trăm con sâu xám lớn, vẫn có thể bỏ ra được.
Hắc long huyễn hóa ra quả cầu lưu ly, lấy đi một trăm con sâu xám lớn, mới chậm rãi nói:
- Kỳ thật bổn tọa cũng không rõ lắm là có chuyện gì, nhưng đã nói là phân tích, vậy không bao đúng sai.
- Được rồi, ngươi nói mau đi.
Chu Phàm biết kiến thức của hắc long cao hơn mình không biết bao nhiêu trăm lần, chuyện hắn nghĩ không thông, có lẽ hắc long có thể nhìn ra gì đó.
- Theo bổn tọa, một Yểm Linh bất kể lợi hại tới mức nào cũng không thể nhận thấy ngươi đang quay ngược thời gian, nếu là sinh linh có trí tuệ như Niệm Yểm, vậy có lẽ có thể làm được.
Hắc long lạnh lùng.
- Yểm Linh không thể phát giác ta đang quay ngược thời gian?
Chu Phàm hơi nhướng mày, hắn có chút khó hiểu nói
- Lời này của ngươi có căn cứ gì?
- Chỉ có sinh linh trình độ như bổn tọa mới có khả năng phát hiện tương lai sẽ có sinh linh đang nhìn trộm, nếu là một Yểm Linh từ ác niệm của Niệm Yểm biến thành cũng mạnh như vậy… Thế giới này sớm đã bị Niệm Yểm hủy diệt rồi.
Hắc long lạnh lùng nói.
- Ý của ngươi là ấu khuyển không phải Yểm Linh?
Chu Phàm kinh ngạc hỏi.
-Cái này thì bổn tọa không dám khẳng định, nhưng bổn tọa cho rằng nó chỉ mượn thân thể của Yểm Linh, ít nhất nó thực chất không thè Yểm Linh, không phải ngươi nói sau khi nó sinh ra, một mực dùng móng vuốt khắc phù hào gì đó à? Ngươi còn nhớ những phù hào này không?
Hắc long nghĩ một chút hỏi.
-Nhớ một chút.
Chu Phàm gật đầu, lúc ấy hắn nhìn không rõ, nhưng nỗ lực nhớ lại.
Hắc long thuận tay bấm một ấn ký, một đoàn sương mù bay tới trước người Chu Phàm,
- Ngươi nhìn đoàn sương mù này, nghiêm túc nhớ lại có thể khiến sương mù cụ hiện ra những phù hào đó không.
Chu Phàm nhìn chằm chằm đoàn sương mù này, tập trung tinh thần nhớ lại những phù hào màu vàng huyền ảo đó, rất nhanh sương mù chậm rãi tản ra, ngưng tụ thành từng phù hào màu vàng mà hắn nhớ được, có khoảng ba bốn mươi phù hào.
Những phù hào màu vàng này bút họa phiền phức, ba bốn mươi đã là hạn mức tối đa mà Chu Phàm trong thời gian ngắn có thể nhớ được rồi.
Hắc long tùy ý liếc phù hào màu vàng một cái, nàng hừ một tiếng nói
- Đây là phù văn huyền ảo thôi diễn thường dùng, hiện tại bổn tọa có thể khẳng định bản thể của ấu khuyển tuyệt đối không thể là Yểm Linh, ngay cả quái quyệt cũng không được tính, chỉ có sinh linh tu luyện, mới sử dụng những phù văn huyền ảo này.
- Nó rốt cuộc đang thôi diễn gì?
Chu Phàm vội vàng hỏi.
- Ngươi chỉ nhớ được từng này phù văn, sao bổn tọa biết được? Những cái này chỉ là phù văn bắt đầu thôi diễn mà thôi, hơn nữa thuật pháp thôi diễn mỗi nhà mỗi phái đều khác nhau, cho dù ngươi thật sự toàn bộ nhớ kỹ, bổn tọa không tận mắt thấy quỹ tích thi pháp của ấu khuyển, cũng rất khó nhìn ra nó đang thôi diễn gì.
Hắc long lắc đầu nói.
- Thuật pháp thôi diễn có thể thôi diễn quá khứ tương lai, nó có thể sử dụng thuật pháp bực này, lại có thể nhận thấy ngươi ở tương lai đang dùng quay ngược thời gian, thực lực của nó chắc cũng không tồi.
Chu Phàm cười khổ một tiếng nói
- Ta vẫn có chút không rõ, con chó của nhà ta, cũng chính là Lão Huynh, nó một mực theo ta, lúc trước không biểu hiện ra bất kỳ điều gì dị thường, chỉ là có một lần sinh mệnh bị đe dọa, ăn một viên Khuyển Thai Hoàn, từ đó hoàn thành một lần sinh mệnh tiến hóa.