Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1011: Chương 1011: Nhiệm vụ ngày mai

Mục lục truyện Long Xà Chi 16 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Kỳ thật dưới tình huống gặp phải Yểm Linh năm mặt, chỉ chết bốn võ giả, đã là chuyện vô cùng may mắn.

Về tới doanh địa, Chu Phàm mới từ trong miệng võ giả quen biết biết được, người của Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti đã tới.

Trên mặt hắn lộ ra nụ cười hiếm có, hỏi vài câu, biết vị trí doanh địa mà các võ giả Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti đang ở, giao việc cho một võ giả của tiểu đội mười ba xử lý, sau đó trực tiếp rời khỏi đơn vị tới vị trí mà võ giả đó nói.

Rất nhanh hắn liền thấy một đám người của Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti.

Lần này dẫn đội tới đây cứu viện là Yến Quy Lai, nhân thủ của Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti luôn khan hiếm, ba vị Tứ An Sứ chỉ có thể đẻ một người tới, Yến Quy Lai dẫn võ giả tới đây.

Yến Quy Lai phong trần mệt mỏi, nhưng vẫn đầy tinh thần, hắn nhìn thấy Chu Phàm cũng rất vui.

Chu Phàm cười cười chào hỏi Phù Sư, Lực Sĩ, Thám Quyệt Viên của Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti, sau đó cùng Yến Quy Lai đi đến một bên chuyện, hỏi tình huống của Thiên Lương Lý.

Hắn rời nhà đã hai tháng, chỉ thỉnh thoảng dùng Tiêu Tức Phù báo bình an, thông qua kênh tin tức của Nghi Loan Ti Phủ để chú ý Thiên Lương Lý, nhưng đối với tình huống cụ thể của Thiên Lương Lý thì lại không thể biết được.

Yến Quy Lai nhất nhất kể lại tình huống của Thiên Lương Lý cho Chu Phàm.

Chu Phàm biết được hắn đi rồi, trừ chuyện Bạch Huyền Thạch bỗng nhiên từ chức, Thiên Lương Lý vẫn là ba vị Tứ An Sứ ra, còn lại không có nhiều biến hóa.

Chu Phàm thở phào, không có biến hóa lớn chính là tin tức tốt nhất.

- Đáng tiếc ta biết hiện tại cảnh giới của ngươi đã cao, còn tham gia thư viện đại khảo, không muốn về Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti nhậm chức nữa, bằng không vị trí An Tây Sứ này khẳng định trừ ngươi ra không còn có thể là ai khác.

Yến Quy Lai cười lắc đầu.

Chu Phàm cười khổ, hắn quả thật không muốn quay về Thiên Lương Lý làm một An Tây Sứ.

Yến Quy Lai lại hỏi tình huống càn quét chỗ Chu Phàm.

Chu Phàm kể lại đơn giản, Yến Quy Lai hơi gật đầu, mặt hắn lộ vẻ bất đắc dĩ nói:

- Không ngờ ngày mai đã kết thúc rồi, thời gian đều lãng phí ở trên đường, ngày mai sau khi kết thúc, lại phải chạy về…

Hai người nói chuyện một lúc, Yến Quy Lai bỗng nhiên vỗ trán nói:

- Xem cái đầu của ta này, thiếu chút nữa thì quên, sau khi ta biết phải tới Dương Địch Lý, biết ngươi khẳng định cũng ở đây, cho nên tiện đường tới Tam Khưu Thôn một chuyến.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc, quan tâm hỏi:

- Tam Khưu Thôn có ổn không?

- Tam Khưu Thôn có thể có vấn đề gì?

Yến Quy Lai cười nói:

- Tiểu tử ngươi không tiếc tất cả để bồi dưỡng, thực lực của mấy võ giả trong thôn ngươi đều có tiến bộ không nhỏ, qua một đoạn thời gian nữa, nói không chừng Tam Khưu Thôn sẽ trở thành thôn số một của Thiên Lương Lý.

- Ta tới Tam Khưu Thôn chủ yếu là đến thăm nhà ngươi, ta gặp cha mẹ ngươi, nói sắp đi công tác, có lẽ sẽ gặp ngươi, hỏi bọn họ có gì muốn gửi cho ngươi không, bọn họ đó, cho ta một cái túi không nhỏ, nhờ ta giao cho ngươi.

Trong lòng Chu Phàm có chút cảm động, hắn che giấu sự cảm động này trong lòng, chỉ cười khẽ nói biết rồi.

Rất nhanh có võ giả tới mời bọn họ, nói chiến công đã kiểm kê xong, bảo võ giả Tẩy Tủy Đoạn trở lên tới lều trại chủ tham gia thương thảo càn quét ngày mai.

Chu Phàm và Yến Quy Lai mới không nói chuyện phiếm nữa, mà là cùng nhau chạy tới lều trại chủ.

Trong lều trại chủ, võ giả tề tụ một đường, không ít võ giả thấy Yến Quy Lai đến, đều tới chào hỏi.

Yến Quy Lai tính tình hào sảng, lại xuất thân thư viện, quan hệ với không ít võ giả của Lạc Thủy Hương đều rất không tồi.

Theo ba vị Tứ Bình Sứ của Nghi Loan Ti đi vào lều trại chủ, mọi người mới kết thúc nói chuyện phiếm, trở nên im lặng.

Sau khi trong lều trại chủ an tĩnh lại, Cố Ngọc Tuyền mới chắp tay, sắc mặt có chút nghiêm túc nói

- Đa tạ, bất kể là các huynh đệ đã gia nhập Dương Địch Lý càn quét mấy ngày nay, hay là các huynh đệ hôm nay vừa mới tới, Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti đều phải đa tạ sự trả giá của các vị.

- Nếu không có sự trả giá của các vị huynh đệ, việc càn quét của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti không thể có tiến độ như hôm nay… Ta thường nói, võ giả của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti thân như huynh đệ, hỗ trợ lẫn nhau…

Đúng vậy, ngươi đã nói… Khóe miệng Chu Phàm giật giật.

Sau khi Cố Ngọc Tuyền phát biểu một phen, mới chuyển vào chính đề,

- Ngày mai là ngày thứ chín nhiệm vụ thanh trừ Yểm Linh của Dương Địch Lý, cũng là một ngày cuối cùng trong kế hoạch dự định, cho dù trước đó rất thuận lợi, thậm chí tiến độ rất nhanh, nếu không có bất ngờ, vậy ngày mai chúng ta có thể triệt để quét dọn xong Yểm Linh của Dương Địch Lý.

- Giải quyết mối họa lớn nhất trước mắt của Lạc Thủy Hương này, nhưng đây cũng là một ngày khó nhất.

Nói tới đây, sắc mặt Cố Ngọc Tuyền biến thành có chút ngưng trọng

- Nói thật, Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti chế định kế hoạch, dự lưu ra thời gian một ngày, cũng là lo lắng nhiệm vụ của ngày thứ chín không thể hoàn thành tiến độ…

Bọn Chu Phàm yên lặng lắng nghe, kỳ thật nhiệm vụ thanh trừ của Yểm Linh đến đây, trên biên giới chỉ còn lại một số khu vực không nhiều, những khu vực đó không nơi nguy hiểm quái quyệt tụ tập, cũng không có thôn, khó khăn thực sự vào ngày mai là thành duy nhất của Dương Địch Lý, Dương Địch Thành.

Dương Địch Thành ở khu vực trung tâm của Dương Địch Lý, khi ác niệm bạo phát không thể may mắn thoát khỏi, người bên trong đều chết.

Dương Địch Thành có gần mười vạn nhân sinh sống ở bên trong, nơi đó sẽ sinh ra mười vạn Yểm Linh!

Nếu là Yểm Linh bình thường thì còn đỡ, chỉ sợ bên trong diễn sinh ra Đa Diện Yểm Linh cường đại.

Dẫu sao thôn lúc trước đã xuất hiện Yểm Linh ba mặt, thậm chí Mộc Pha Thôn còn xuất hiện Yểm Linh năm mặt!

Trong mười vạn Yểm Linh này, không ai biết liệu có xuất hiện Yểm Linh năm mặt hay không, thậm chí là Yểm Linh sáu mặt.

Khi Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti đang càn quét, chính là hiểu lần càn quét này gian nan nhất chính là Dương Địch Thành, cho nên một mực cố ý tránh Dương Địch Thành, lựa chọn càn quét khu vực khác trước.

Chính là để khi càn quét Dương Địch Thành không xuất hiện tổn thương to lớn, từ đó ảnh hưởng tới khu vực càn quét về sau.

Hiện tại bọn họ cuối cùng cũng phải xử lý vấn đề của Dương Địch Thành.

Trong lòng Chu Phàm là lo lắng hơn bất kỳ võ giả nào, bởi vì hắn đã tận mắt thấy Phùng Vân Long chỉ là Tốc Độ Đoạn lại chuyển hóa thành Yểm Linh sáu mặt, sự chuyển hóa của Yểm Linh dường như có quan hệ nhất định với thực lực lúc sinh tiền, Yểm Linh từ võ giả đản sinh ra thường thường là mạnh hơn một chút.

Khi ác niệm bạo phát, Dương Địch Thành không có một ai sống sót, nơi đó có Dương Địch Lý Nghi Loan Ti Phủ hoàn chỉnh, thực lực mạnh hơn Phùng Vân Long cũng có mấy người, như Tứ An Sứ của Dương Địch Lý Nghi Loan Ti và một số võ giả.

Có điều may mà, đây không phải quan hệ tương quan chính tuyệt đối, bằng không nữ hài nhỏ yếu lúc sinh tiền như Đào Tiểu Thỏ, không thể trở thành Yểm Linh năm mặt…

Chu Phàm nghĩ đến đây, mắt hắn đột nhiên co rút lại, bởi vì hắn nhớ tới một chuyện đã bị hắn bỏ qua.

Lão Huynh… Phùng Vân Long… Đào Tiểu Thỏ… Đều là hắn tự tay giết!

Yểm Linh của Lão Huynh cường đại đến không biết cảnh giới gì, Phùng Vân Long là Yểm Linh sáu mặt, Đào Tiểu Thỏ là Yểm Linh năm mặt…Điều này liệu có liên quan tới bị hắn tự tay giết chết không?

Trong lòng Chu Phàm có chút thấp thỏm… Rất nhanh hắn ép mình bình tĩnh lại, trước tiên nghiêm túc lắng nghe bố trí của bọn Cố Ngọc Tuyền đã.

Chiến lược càn quét ngày mai rất nhanh đã được xác định, khu vực biên giới lưu lại cho hai tiểu đội xử lý, tiểu đội còn lại thì từ buổi sáng bắt đầu gia nhập nhiệm vụ càn quét Dương Địch Thành.

Tiểu đội mười ba mà Chu Phàm suất lĩnh, thực lực một mực là số một trong các tiểu đội càn quét, chủ lực bực này đương nhiên cũng trong tiểu đội càn quét Dương Địch Thành.

Sau khi thương thảo kết thúc, lại xử lý sự vụ vụn vặt của doanh địa.

Chờ làm xong, đã là đêm khuya, Chu Phàm trở lại lều trại của mình, mới phát hiện quên mất lấy đồ trong nhà gửi cho hắn từ chỗ Yến Quy Lai.

Hắn nghĩ một chút, bọn Yến Quy Lai đi đường lâu như vậy, hiện tại sợ rằng đã nghỉ ngơi, chờ ngày mai kết thúc càn quét lại tới lấy cũng được.

Sau khi hắn hoàn thành tu luyện hằng ngày hôm nay, mới nằm xuống ngủ.

Sau khi ngủ thì thuận lợi xuất hiện trên thuyền ở Khôi Hà Không Gian, Chu Phàm ngay lập tức tìm kiếm hắc long, hắn gọi mấy tiếng, hắc long mới chân giẫm một đoàn sương mù bay tới.

- Lại có chuyện gì à?

Hắc long ngồi trên sương mù, cao ngạo giống như một Hoàng đế, mà Chu Phàm chính là thần tử của nàng, trong ngữ khí nói chuyện toàn là khí độ có chuyện thì khải tấu, không chuyện thì bãi triều.

Có điều hắc long thân là người đứng đầu Long tộc, quả thật cao quý hơn Đế Hoàng nhân gian rất nhiều.

Chu Phàm sớm đã quen với tư thái rắm thối này của hắc long rồi, hắn thờ ơ, chỉ nghiêm mặt chỉ trích:

- Thời Gian Hồi Tố Châu ngươi đưa xảy ra vấn đề.

- Không thể nào.

Hắc long chém đinh nói như chém đinh chặt sắt.

- Ta vẫn chưa nói hết, sao ngươi đã nói là không thể?

Chu Phàm hừ lạnh một tiếng nói

- Nếu không xảy ra vấn đề, ta lại đi nói như vậy à?

- Thời Gian Hồi Tố Châu bổn tọa luyện chế thì có thể có vấn đề gì? Ngươi nói xem!

Ánh mắt hắc long lạnh lùng, nàng cảm giác mình bị vũ nhục cực lớn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...