Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1008: Chương 1008: Cửu Diệ
Nếu là người bình thường nói không chừng sẽ lớn tiếng quát hỏi là ai, nhưng Chu Phàm không hỏi, hắn vẫn im lặng đứng tại chỗ.
Lại im lặng một lúc, ở góc tường của nhà ở, có thi thể không đầu dẫn theo cả tay chân cấp tốc bò ra.
Chu Phàm nhìn thi thể không đầu nhỏ nhắn đó, hắn nhíu mày, nhớ lại một chút, mới mơ hồ nhận ra là thi thể của Đào Tiểu Thỏ.
-Tiểu Thỏ, cái đầu ngươi bị ta chém đứt đâu? Không phải là đánh mất rồi chứ?
Chu Phàm cười khẽ hỏi, ngữ khí thoải mái giống như chào hỏi bạn bè hằng ngày.
Chu Phàm vừa dứt lời, cái đầu đó từ góc nhà lăn ra, nó lăn tới chỗ thi thể không đầu.
Trên mặt mang theo huyết ô, hai mắt nàng sớm móc ra, mặt trắng bệch, nếu là người không quen thuộc, sợ rằng khó có thể nhận ra đây là Đào Tiểu Thỏ.
- Chu Phàm ca ca, Chu Phàm ca ca, vì sao ngươi lại giết ta?
Đầu của Đào Tiểu Thỏ mở miệng nói, thi thể nàng khoanh chân ngồi trên mặt đất, vươn tay ra, ôm đầu ở trong lòng.
Chu Phàm nhìn Đào Tiểu Thỏ đã rơi vào trạng thái quỷ dị, hắn thở dài nói:
- Ta không giết ngươi, ngươi sẽ bỏ qua cho ta sao?
Đào Tiểu Thỏ nhếch miệng bật cười, khóe miệng của nàng trực tiếp ngoác tới mang tai, lộ ra răng sắc bén đen xì, cái miệng không có đầu lưỡi nhìn giống như một hố đen sâu thẳm.
- Sẽ không, nhưng ngươi không nên giết ta, nên bị ta giết, như vậy ngươi sẽ không cần phải đối mặt với ta sau khi chết.
Đào Tiểu Thỏ nói, nàng đã không có đầu lưỡi, lại có thể phát ra tiếng một cách quỷ dị.
- Ta nhớ thi thể của ngươi không ở nơi này, là tự ngươi một đường đi tới à?
Chu Phàm cười cười, chuyển hướng đề tài hỏi.
Trong lòng hắn có chút khó hiểu, nếu Đào Tiểu Thỏ trước mắt là Yểm Linh, sao có thể rời khỏi ngoài thi thể mười trượng?
Hơn nữa Đào Tiểu Thỏ còn có thể nói chuyện rõ ràng như vậy.
- Chu Phàm ca ca, ta biết ngươi sẽ trở lại, nhưng ngươi không tới tìm ta, cho nên ta chỉ có thể tới tìm ngươi.
Đầu của Đào Tiểu Thỏ cười, giơ hai tay lên đầu mình, ấn đầu a trên cổ.
Trên cổ có huyết tuyến màu đen chảy ra, chui vào lớp da trên vết cắt ở đầu, vá lại đầu.
- Ta không đi tìm ngươi, là không đành lòng lại giết ngươi thêm lần nữa, dẫu sao đối với một tiểu hài tử như ngươi mà nói, không khỏi quá tàn nhẫn.
Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ không đành lòng.
Đào Tiểu Thỏ lắc lắc đầu, giống như đang kiểm tra đầu mình thật sự đã cố định hay chưa, mặt của nàng lúc này biến ảo, biến thành cha nàng Đào Đại Phạn, lại thành mẹ nàng Điền Mai Lan, biến thành ca ca nàng Đào Tiểu Thiên, biến thành đội trưởng Kha Dũng Dân.
Năm khuôn mặt cấp tốc biến ảo, khiến người ta cảm thấy hai mắt đau nhói.
Sắc mặt Chu Phàm trở nên ngưng trọng, không ngờ là Yểm Linh năm mặt!
Trên người Đào Tiểu Thỏ chảy ra quang mang lam xám:
- Chu Phàm ca ca, ngươi sợ rồi à?
- Đừng sợ, ngươi rất nhanh sẽ trở thành một bộ phận của ta, giết người đã giết ta như ngươi, ta có thể đạt tới sáu mặt.
Nói xong, trên mặt nàng lại có thêm một khuôn mặt mơ hồ luân phiên biến hóa với năm khuôn mặt khác.
- Khuôn mặt này ta chuẩn bị lưu lại cho Chu Phàm ca ca.
Nàng cười hì hì, đột nhiên xông tới Chu Phàm.
Thân ảnh của nàng rất nhanh, kéo ra vô số cái bóng màu lam xám, nhau cái bóng đó không tiêu tán, mà là rất quỷ dị treo trong không trung, sau đó cấp tốc chạy ra.
Lập tức có mấy trăm cái bóng chung quanh Chu Phàm, chúng hoặc nhảy lên hoặc nhảy xuống xông tới.
Cái bóng như che trời phủ đất ùa đến.
Sắc mặt Chu Phàm vẫn hờ hững, tay phải hắn nắm đao gỉ, tay trái sớm đã rút Đức Tự Đao trên lưng, trên đao gỉ bốc lên hỏa diễm đỏ thẫm, Đức Tự Đao thì có lôi hồ đen xì lượn lờ nuốt nhả.
Thân thể hắn nhấp nhoáng kéo ra hơn mười cái bóng, song đao nhanh tới chỉ có thể nhìn thấy đao quang mơ hồ, chém lên trên những cái bóng lam xám đó.
Tiếng va chạm diễn sinh ra khí lưu, khuếch tán ra xung quanh, va chạm đến từng tầng gợn sóng lam xám, mới ngừng khuếch tán.
Cái bóng lam xám không ngừng bị đao quang chém đứt, lại có bóng lần không ngừng sinh thành, người trước ngã xuống, người sau tiến lên gia nhập chiến đấu.
- Chu Phàm đại ca, ngươi không thắng được ta đâu, đây chính là lĩnh vực của ta.
Thanh âm nói chuyện chuyển hoán thành Đào Tiểu Thiên.
Chu Phàm không trả lời, hắn chém giết với cái bóng, đồng thời ý đồ tìm ra chân thân của bóng lam xám.
Các cái bóng hai tay vươn về phía trước, trong bàn tay chúng sinh ra quang cầu lam xám to bằng quyền đầu, từng quang cầu lam xám bắn về phía Chu Phàm.
Thân ảnh của Chu Phàm ở trong quang cầu lam xám đột nhiên trở nên mơ hồ.
Vô số quang cầu lam xám lại không nổ tung, mà là dừng lại bồng bềnh trong không trung.
Các cái bóng nhìn quét chung quanh, tìm kiếm thân ảnh của Chu Phàm đột nhiên biến mất.
Rất nhanh chúng phát hiện Chu Phàm xuất hiện ở góc tây bắc, lại mang theo quang cầu lam xám đánh tới Chu Phàm.