Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1007: Chương 1007: Mặt quỷ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn không muốn tảng đá này chắn trên xích đạo, từ đó bị người đi ngang qua hủy diệt, nói không chừng hắn về sau còn dùng tới tảng đá này.

Sau khi trở lại xích đạo, hắn lại tìm một chỗ vùi lấp thi thể của Phùng Vân Long.

Yểm Linh của Phùng Vân Long đã không thấy, chỉ có thi thể, điều này rất dễ sẽ dẫn tới một số người hoài nghi, hắn tạm thời không muốn nói chuyện này với bất kỳ ai.

Làm xong những cái này, hắn dẫn theo Tiểu Quyển theo đường cũ quay về.

- Chủ nhân, lão đại thế nào?

Tiểu Quyển thấy Chu Phàm không giải thích, không nhịn được hỏi.

- Ta cũng không biết.

Chu Phàm cười khổ,

- Yểm Linh của nó dẫn theo một Yểm Linh sáu mặt rời khỏi nơi này rồi…

Tiểu Quyển ồ một tiếng:

- Vậy lão đại không phải vẫn chưa chết à? Không đúng, nó đã chết rồi, vậy Yểm Linh của lão đại có phải đang đi tìm phương pháp phục sinh không?

- Có thể là vậy?

Chu Phàm nói có chút hàm hồ, hắn thậm chí không chắc, Yểm Linh ấu khuyển đó có liên quan tới Lão Huynh lúc sinh tiền không.

Chu Phàm một đường chạy nhanh, lẻn vào doanh địa về tới lều trại của mình, lúc này cách hừng đông vẫn còn khoảng một canh giờ, hắn nằm lên giường, chải chuốt lại chuyện phát sinh tối nay, chỉ có điều đều là một số suy đoán không biết thật giả.

Hắn không nghĩ nhiều nữa, rất nhanh liền thiếp đi.

Một tiếng sau, bên ngoài lều trại truyền đến từng đợt thanh âm ồn ào, hắn mới mở mắt.

Hiện tại đã là sáng sớm, Chu Phàm vội vàng dây rửa mặt, ăn mặc chỉnh tề r rời khỏi lều trại.

Ăn chút đồ trong doanh địa, thương thảo một chút với bọn Cố Ngọc Tuyền, sau khi xác nhận khu vực nhiệm vụ đã thương lượng đêm qua không có vấn đề, dẫn theo tiểu đội mười ba bắt đầu càn quét hôm nay.

Các võ giả của tiểu đội mười ba phát hiện Chu đại nhân nhà mình không giống mất tập trung như ngày hôm qua nữa, nhưng vẫn sầm mặt, giết Yểm Linh cũng nhanh hơn.

Võ giả của tiểu đội mười ba thấy vậy chỉ có thể cắn răng đẩy nhanh quét dọn chiến trường, đuổi theo tốc độ của Chu Phàm.

Chu Phàm đêm qua chỉ ngủ một canh giờ, nhưng tố chất thân thể của hắn cường đại, cho dù hai ba ngày không ngủ cũng không có ảnh hưởng quá lớn.

Hắn sầm mặt là trong chuyện đêm qua có quá nhiều nghi vấn chưa giải.

Có điều những nghi vấn này hắn đã suy nghĩ vài lượt, cũng không thể có được đáp án đáng tin, hắn chỉ có thể buông bỏ chuyện này, chuyên tâm kích sát Yểm Linh.

Đến buổi chiều, tiểu đội càn quét đã hoàn thành nhiệm vụ khu vực mà Nghi Loan Ti giao cho bọn họ.

Ba người Cố Ngọc Tuyền dẫn theo tất cả võ giả chạy tới Mộc Pha Thôn cố ý để lại chưa dọn dẹp.

Võ giả Tốc Độ Đoạn trở lên của ba mươi lắm tiểu đội đều bước ra khỏi hàng, gia nhập đội ngũ mới.

Bởi vì mấy ngày nay không ngừng có võ giả của Nghi Loan Ti tới, cho nên số lượng võ giả Tốc Độ Đoạn trở lên cũng đang không ngừng gia tăng.

Đội ngũ võ giả tinh nhuệ đạt tới một trăm tám mươi người, dưới sự dẫn dắt của hai vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền và Tống Tu Vi, tiến vào Mộc Pha Thôn.

Chỉ là một thôn Yểm Linh mà thôi, hiện tại đội ngũ so với lúc ban đầu càn quét thôn Yểm Linh thứ nhất đã nhiều hơn tám mươi võ giả.

Đội ngũ cường đại như vậy, chắc sẽ không có vấn đề gì.

Vừa tiến vào Mộc Pha Thôn, đội ngũ phân tán thành các tiểu tổ, giết tới Yểm Linh tồn tại trong Mộc Pha Thôn.

Trong lòng Chu Phàm có chút sầu não, hắn đã từng ở lại thôn này, người nơi này như hai vị Phù Sư Kỷ Khánh và Hạ Hồng Đạt, đội trưởng Kha Dũng Dân còn có cả nhà thôn chính Đào Đại Phạn… Bọn họ đều chết rồi.

Nhưng những gì nhìn thấy trước mắt chỉ là Yểm Linh mà thôi, Chu Phàm thu liễm một chút sầu não trong lòng, chuyên tâm kích sát Yểm Linh.

Không bao lâu sau, có tiểu tổ võ giả phát ra đạn tín hiệu cầu viện.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, vội vàng dẫn theo thành viên của tiểu tổ chạy tới.

Ở loại địa phương thôn Yểm Linh này, có thể cầu viện, rất có thể là gặp Đa Diện Yểm Linh.

Chỉ là theo đi tới, Chu Phàm rất nhanh phát hiện có chút không thích hợp.

Bởi vì chung quanh đột nhiên im lặng.

Rất im lặng, im lặng tới chỉ có thể nghe thấy tiếng gió vù vù, hắn ngửi được khí vị của hủ thi.

Hắn quay đầu nhìn, phát hiện thành viên võ giả của tiểu tổ phía sau không biết từ lúc nào đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Toàn thân Chu Phàm được tử kim quang mang bao phủ, ngưng tụ thành giáp trụ bao phủ thân thể hắn.

Phù văn dị giáp hiện lên, hắn không cảm thấy ý rét lạnh khinh giáp truyền đến, vậy chứng tỏ trong không khí không có độc tố hoặc nguyền rủa.

- Là ảo tượng à?

Chu Phàm nhẹ giọng lẩm bẩm, hắn bình tĩnh nhìn quét xung quanh đột nhiên biến thành im lặng một cách quỷ dị.

Mộc Pha Thôn giống như chỉ còn lại một mình hắn.

- Hì hì… Hì hì…

Có tiếng cười vui của nữ tử truyền đến.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...