Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1006: Chương 1006: Mặt quỷ
Là khối từng có chữ viết màu vàng hiện ra.
Chu Phàm yên lặng nhìn tảng đá, hắn lờ mờ đoán được gì đó.
Yểm Linh sáu mặt đặt tảng đá ở chỗ thi thể Lão Huynh từng chết, nó bước sang bên cạnh.
Ấu khuyển nâng móng vuốt, móng vuốt của nó di động, viết một hàng chữ màu vàng, chữ màu vàng xiêu xiêu vẹo vẹo, bay tới in vào trên đá: Lão ca, ta nhớ được rất nhiều chuyện, xin tha thứ cho ta đi không từ giã, lần sau gặp lại, ta chắc có thể nói với ngươi nhiều chuyện hơn.
Những văn tự màu vàng đó sau khi được in vào tảng đá, rất nhanh liền biến mất.
Chu Phàm tay cầm Thời Gian Hồi Tố Châu giống như vàng ngọc trầm mặc nhìn hình ảnh này, trong lòng hắn có quá nhiều điều khó hiểu.
Yểm Linh mà Lão Huynh biến thành hoàn toàn khiến hắn không nhìn thấu.
Sau khi ấu khuyển lông đỏ lam viết chữ xong, nó yên lặng nhìn tảng đá một chút, quay đầu nhìn Yểm Linh sáu mặt, há miệng nói một câu,rồi đi đến ngoài hình ảnh.
Yểm Linh sáu mặt thuần phục đi theo bên cạnh nó.
Chu Phàm có thể nhìn thấy chỉ là hình ảnh trong không gian bán kính một trượng, hắn không thể xác nhận ấu khuyển và Yểm Linh sáu mặt có thật sự đi ra ngoài mười trượng hay không.
Nhưng hắn suy đoán, ấu khuyển và Yểm Linh sáu mặt, rất có thể là thoát ly thi thể, thoát ly điểm sinh ra, đi ra ngoài mười trượng, rời khỏi nơi này!
Bằng không hắn không thể vẫn ở đây mà không nhìn thấy chúng.
Điều này trái với thường thức mà hắn biết, Yểm Linh không ngờ có thể thoát ly ngoài mười trượng, nếu chỉ có một mình Yểm Linh sáu mặt thì khẳng định không thể làm được, hiển nhiên là ấu khuyển làm.
Bởi vậy trong lòng hắn hiện lên một suy đoán càng khiếp người hơn: Trước giờ, Yểm Linh cường đại nhất mà nhân loại nhìn thấy trong tai ương Yểm Linh không vượt quá Yểm Linh sáu mặt, phải chăng là Yểm Linh có thể vượt qua Yểm Linh sáu mặt sau khi sinh ra đã lặng lẽ rời khỏi?
Nhưng hắn lại cảm thấy suy đoán của mình có điểm mâu thuẫn: Với sự oán hận của Yểm Linh đối với sinh linh, cho dù Yểm Linh còn mạnh hơn Yểm Linh sáu mặt có thể rời khỏi, cũng sẽ làm dấy lên một hồi tai hoạ ở thế giới này, nếu thực sự làm như vậy, nhân loại chắc đã sớm phát hiện ra loại tình huống này mới đúng.
Trừ khi là những Yểm Linh cường đại đó có thể khắc chế oán hận đối với sinh linh, chúng ẩn náu đi… Nếu là như vậy, có lẽ chúng cũng không khác gì quái quyệt.
Còn có Niệm Yểm… Những Yểm Linh cường đại đó và Niệm Yểm vẫn còn liên hệ sao?
Trong lòng hắn nghĩ việc này, nhìn hình ảnh không có động tĩnh, thở dài, chuẩn bị kết thúc quay ngược thời gian.
Đúng lúc này, hình ảnh lắc lư, có một cái bóng đỏ lam cấp tốc chui vào trong hình ảnh, khi cái bóng dừng lại, chính là con ấu khuyển đó.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, vì sao ấu khuyển trở lại?
Có điều rất nhanh hắn liền phát hiện, hai mắt đỏ lam của ấu khuyển là nhìn về phương hướng của hắn, hoặc là nói tựa hồ đang nhìn hắn!
Chỉ là sao có thể như vậy được, hắn đang xem chính là hình ảnh quá khứ, ấu khuyển cũng là ấu khuyển của quá khứ.
Có điều rất nhanh hắn lại nghĩ tới, thực lực của ấu khuyển hơn xa tưởng tượng của hắn, nói không chừng thật sự phát hiện trong tương lai có người đang nhìn trộm nó.
Cặp mắt đỏ lam của Ấu khuyển dường như xuyên qua vô số năm tháng nhìn thấy hắn.
Chu Phàm trầm mặc đối diện với nó.
Ấu khuyển giơ chân trước lên, toàn thân Chu Phàm căng thẳng, hắn có chút lo lắng ấu khuyển thần bí ở quá khứ này có thể sử dụng thuật pháp xuyên qua thời gian để đả thương tới hắn hiện tại.
Nhưng chân trước của ấu khuyển không tiến hành công kích, nó dùng móng vuốt day mí mắt của mình, thè lưỡi chó, nghịch ngợm làm mặt quỷ với Chu Phàm.
- …
Chu Phàm đờ đẫn… Ngươi nhăn mặt với ta là có ý gì?
Sau khi ấu khuyển làm mặt quỷ xong, nhìn Chu Phàm một cái rất sâu, chỉ là con mắt thủy chung mang theo ác ý của Yểm Linh rất khó nhìn ra cảm xúc cụ thể, nó xoay người rời khỏi, lại đi ra ngoài hình ảnh.
Chu Phàm hồi thần, hắn bắt đầu đẩy nhanh thời gian, ý đồ xem còn có phát hiện gì không, nhưng đáng tiếc cho đến khi nhìn thấy hắn và Tiểu Quyển tối nay xuất hiện trong hình ảnh, vẫn không có bất kỳ phát hiện gì.
Hình ảnh bắt đầu tiêu tán.
Chu Phàm cúi đầu nhìn Thời Gian Hồi Tố Châu trong tay, Thời Gian Hồi Tố Châu vỡ vụn, hóa thành từng hạt cát chảy qua kẽ ngón tay của hắn rồi phân tán, cát vàng chưa rơi xuống đất, đã hóa thành quang mang tiêu tán trong không trung.
- Những lời đó quả nhiên là lưu lại cho ta… Chỉ là ngươi là ai?
Chu Phàm có chút ngỡ ngàng nghĩ,
- Nếu chúng ta quen nhau, vì sao không nói rõ ra, vì sao lại cứ nói mơ hồ không rõ như vậy?
- Ngươi biết ta sẽ đến, vì sao không chờ ta ở đây?
- Chủ nhân?
Tiểu Quyển khẽ gọi một tiếng, nàng có chút lo lắng Chu Phàm.
Chu Phàm không nghĩ nữa, hắn lắc đầu, không tiếp tục nghĩ nữa, lại kiểm tra đá lớn trước mắt, sau khi không có phát hiện gì, hắn nhấc nó lên ném tới nơi cách xa xích đạo.