Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1001: Chương 1001: Nhớ lại

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chỉ là khi tay hắn chạm vào đá to, đá to đột nhiên tỏa ra quang mang màu vàng.

Trong nháy mắt quang mang màu vàng khuếch tán, Chu Phàm đã thuấn di ra ngoài hơn ba trượng, cảnh giác nhìn đá to.

Quang mang màu vàng đá to tỏa ra dần dần có chữ viết hiện ra.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, chữ quá nhỏ, hắn đứng ở xa không nhìn rõ.

Hắn nghĩ một chút lại chậm rãi đến gần, xác nhận đá to sẽ không phát ra công kích, hắn mới hướng sự chú ý tới văn tự trên đá to: Lão ca, ta nhớ ra rất nhiều chuyện, xin tha thứ cho ta đi không từ giã, lần sau gặp lại, chắc ta có thể nói nhiều chuyện hơn với ngươi.

Chữ màu vàng viết xiêu xiêu vẹo vẹo.

Một hàng chữ này khiến Chu Phàm có chút ngỡ ngàng.

- Hàng chữ này là lưu lại cho ai?

- Viết cho ta à?

- Ai viết cho ta? Là Lão Huynh sao? Nhưng vấn đề là Lão Huynh chỉ là một con chó, ta chưa bao giờ biết Lão Huynh biết viết chữ, cho dù Lão Huynh đột nhiên học được viết chữ, nhưng ngữ khí nói chuyện này không giống Lão Huynh tuổi tác còn lớn hơn ta sẽ nói…

Chữ viết trên đá to hóa thành những điểm vàng rồi tiêu tán.

Chu Phàm vươn tay ra chạm đến, đá to không còn gì dị thường, đã thành một tảng đá bình thường.

Chữ đó hiển nhiên là dùng lực lượng đặc thù nào đó để khắc lên, chỉ là hắn vẫn không quá hiểu điều kiện kích phát là gì, chẳng lẽ là phải có gì đó đụng vào tảng đá mới xuất hiện à?

Nhưng lại không giống, bởi vì chữ trên đá to đụng vào một lần sẽ không xuất hiện nữa…

- Tiểu Quyển, ngươi chạm vào tảng đá này một chút đi.

Chu Phàm mở miệng nói.

Tiểu Quyển vươn tay ra chạm vào tảng đá, tảng đá không có bất kỳ phản ứng gì.

Dường như thật sự không có chữ xuất hiện trên tảng đá, người lưu lại chữ khẳng định hi vọng chữ lưu lại có thể được người mà hắn muốn nói cho nhìn thấy, nếu là như vậy, chữ này là chuyên môn lưu lại cho hắn sao?

Chỉ có hắn đụng vào thì mới có chữ kích phát ra à?

Điều này thật sự quá kỳ quái.

Trên mặt hắn lộ ra vẻ mê hoặc, hai tay ôm lấy đá to nâng lên, dưới tảng đá không có bất kỳ thứ gì.

Thi thể của Lão Huynh đã biến mất.

Tiểu Quyển nhìn Chu Phàm trầm mặc không nói gì, nàng không lên tiếng quấy rầy.

- Lão ca, ta nhớ được rất nhiều chuyện, xin tha thứ cho ta đi không từ giã, lần sau gặp lại, ta chắc có thể nói với ngươi nhiều chuyện hơn…

Chu Phàm lặng lẽ nhớ lại những lời từng lưu lại trên đá to.

- Nếu lời nói trên tảng đá này thực sự là lưu lại cho ta, vậy người đó gọi ta là lão ca?

Chu Phàm đột nhiên cả kinh, hắn bỗng nhiên nghĩ đến, trước kia muội muội chính là gọi hắn như vậy,

- Chẳng lẽ là muội muội…

Không đúng, hoàn toàn là vớ vẩn.

Chu Phàm hít một hơi lạnh, đầu óc hắn đã loạn thành một đống hồ nhão, nếu tướng mạo của Tiểu Liễu và muội muội giống nhau, cộng thêm thuyền từng nhắc nhở, hắn hoài nghi Tiểu Liễu rất có thể là muội muội của mình, điều đó thì không có vấn đề.

Nhưng hắn không thể bởi vì xưng hô ‘Lão ca’ này mà nghĩ đến phương hướng của muội muội.

Nếu là chữ muội muội lưu lại cho hắn, vậy Tiểu Liễu là sao? Tiểu Liễu là ai?

Điều này căn bản là nói không thông.

Xưng hô lão ca này, không nhất định là muội muội xưng hô với ca ca, cũng có thể là người nhỏ tuổi gọi người lớn tuổi, thậm chí là xưng hô có tính chất trêu chọc.

Sau khi Chu Phàm khôi phục bình tĩnh, hắn biết mấu chốt của vấn đề là ai viết lại lời này, lời này có phải lưu lại cho hắn hay không?

Còn có Yểm Linh của Lão Huynh đâu? Thi thể của nó đâu?

Rốt cuộc là thế nào?

Hắn không ngờ chỉ tới đây xử lý Yểm Linh và thi thể của Lão Huynh, lại gặp nhiều tình trạng dị thường như vậy.

Hiển nhiên lời này viết xuống lời này sớm đã rời khỏi, hắn muốn tìm cũng không có chỗ để tìm, nhưng cứ vậy bỏ qua sao?

Hai chữ ‘Lão ca’ này giống như ma lực hấp dẫn hắn, khiến hắn không nhịn được muốn tìm tòi nghiên cứu, cho dù biết suy đoán ban đầu về muội muội rõ ràng là không thể nhất, hắn vẫn không nhịn được mà muốn đoán…

- Bất kể là vì Lão Huynh hay là vì chuyện khác, ta phải làm rõ đây là chuyện gì.

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút rồi ngồi khoanh chân xuống,

- Tiểu Quyển, thay ta lưu ý xung quanh.

Tiểu Quyển dạ một tiếng, nàng cũng muốn biết Lão Huynh rốt cuộc làm sao?

Cho dù nàng không quá hiểu ý nghĩa làm như vậy của chủ nhân, nhưng nàng biết chủ nhân chắc là đang suy nghĩ biện pháp.

- Long Chủ, cho ta đi vào, sâu xám lớn dựa theo quy củ cũ.

Chu Phàm nhắm mắt lại đọc thầm mấy tiếng.

Sau một trận trời đất quay cuồng, Chu Phàm lại mở mắt, nhìn thấy hắc long đang giơ đôi tay nhỏ bé, quả cầu lưu ly vỡ ra, mất hai mươi con sâu xám lớn, hai mươi con sâu xám lớn rất nhanh hóa thành quang mang màu xám, hạ xuống người nàng.

Hắc long vẫn là bộ dạng tiểu bất điểm, nàng đứng trên sương mù nhìn Chu Phàm tò mò hỏi:

- Vào lúc thế này, ngươi ngủ cũng có thể tiến vào, vì sao phải vào gấp như vậy?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...