Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1000: Chương 1000: Lão Huynh?
Trên đầu có từng sợi tóc đen nhanh chóng chui ra, sợi tóc thành người nhỏ, ngồi trên đầu vai Chu Phàm.
Chu Phàm nhìn Tiểu Quyển bị bao phủ trong đêm đen, hắn cũng không nhìn rõ bộ dạng của Tiểu Quyển.
Một người một quyệt trầm mặc một lúc, Tiểu Quyển bỗng nhiên mở miệng nói:
- Ta không nhận ra đường.
- …
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói:
- Ngươi nói cho ta biết phía trước có gì là được rồi.
Tiểu Quyển đáp ứng.
Lúc này Chu Phàm mới tiếp tục chạy gấp về phía trước, hắn sử dụng thân pháp cấp thuấn di, thỉnh thoảng dừng lại, trao đổi với Tiểu Quyển, xác nhận vị trí, sau đó tiếp tục đi đường.
Không bao lâu hắn xuyên qua khu vực đã càn quét, tiến vào khu vực chưa càn quét.
Khu vực chưa càn quét có rất nhiều Yểm Linh, buổi tối những Yểm Linh đó tỏa ra quang mang lam xám, nhưng nhiều Yểm Linh hơn lại trốn đi, không thấy bóng dáng trong đêm đen.
Nhưng có Tiểu Quyển dạ thị nhìn đường, chỉ cần phát hiện thi thể, Chu Phàm có thể vòng qua thì vòng qua, không thể vòng qua cũng dùng tốc độ nhanh nhất kích sát r đi đường.
Chu Phàm và Tiểu Quyển đi qua Mộc Pha Thôn, có điều hắn không đi vào, chỉ từ xa nhìn một cái, từ xích đạo ở bên cạnh thôn chạy vội đi.
Một lát sau, Chu Phàm dừng chân, quan sát xung quanh đen xì hỏi:
- Chắc là ở gần đây rồi, có thấy thi thể của Lão Huynh không?
Đều qua nhiều ngày như vậy, thi thể của Lão Huynh sớm đã thối rữa, nhưng cho dù là vậy, chắc vẫn có thể nhận ra.
Nghĩ đến đây, hắn lại trầm mặc một chút, hắn nên sớm tới đây mới đúng, không nên để thi thể của Lão Huynh ở lại ngoài hoang dã lâu như vậy.
Hắn thu liễm những tâm tư này, tiếp tục đi trên xích đạo, lúc ấy hắn chính là giết chết Lão Huynh và võ giả Tốc Độ Đoạn Phùng Vân Long đó ở xích đạo.
Tiểu Quyển nhìn xung quanh, nàng lớn tiếng kêu lên:
- Ở phía trước… Không đúng, phía trước chỉ có một thi thể nhân loại và một hòn đá.
Thi thể nhân loại và tảng đá?
Chu Phàm hơi ngẩn ra, vội vàng lấy ra một đạo Dạ Quang Phù, bộc Dạ Quang Phù vào thiết châu, một trượng trước người hắn lập tức được chiếu sáng.
Nhưng ngay cả như vậy, hắn vẫn không thể nhìn thấy thi thể và tảng đá ở phía trước.
Bởi vì nguyên nhân Yểm Linh, thi thể chắc vẫn ở ngoài hơn mười trượng.
Đây là lúc trước hắn đã đặc biệt dặn dò Tiểu Quyển, phát hiện thi thể thì phải báo ngay, để tránh bị Yểm Linh tập kích cũng không biết.
Tay phải hắn rút đao gỉ, sau đó rụt rè tiến về phía trước.
Sắc mặt Tiểu Quyển nghiêm túc nhìn chung quanh, quan sát động tĩnh, có thi thể ở phía trước, vậy có Yểm Linh tồn tại, nàng hiện tại chính là mắt của chủ nhân.
Chỉ là theo bọn họ bước vào mười trượng của thi thể, không ngừng tới gần thi thể, cũng không nhìn thấy Yểm Linh nào xuất hiện.
Chu Phàm không buông lỏng cảnh giác, từng bước đến gần, cho đến khi quang mang của Dạ Quang Phù chiếu rọi thi thể.
Đây là một thi thể đã không có hai tay, bụng thi thể trống không, là vết thương Yểm Linh từ bên trong chui ra mà dẫn tới.
Ánh mắt Chu Phàm nghiêm lại, hắn nhìn một cái liền nhận ra, đây là thi thể của Phùng Vân Long.
Hắn nhìn tảng đá to bằng nửa người, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, bởi vì vị trí chỗ tảng đá chính là vị trí Lão Huynh đã chết.
Thi thể của Lão Huynh đâu?
Tảng đá Yểm Linh chuyển đến là thế nào?
Yểm Linh của Phùng Vân Long và Yểm Linh của Lão Huynh ở đâu?
Hắn kiên nhẫn đợi một lúc, vẫn không nhìn thấy có Yểm Linh xuất hiện.
Từ kinh nghiệm mấy ngày nay cho thấy, cho dù Yểm Linh xảo quyệt, nhưng bởi vì cảm xúc chán ghét oán hận đối với sinh linh, không thể nhìn thấy nhân loại như hắn một mực ở đây mà trốn lâu như vậy vẫn không xuất hiện.
- Chủ nhân, là nơi này à? Lão Huynh đâu?
Thanh âm của Tiểu Quyển có chút nghẹn ngào hỏi.
Chu Phàm không thể trả lời câu hỏi này của Tiểu Quyển, Yểm Linh của Phùng Vân Long và Yểm Linh của Lão Huynh vẫn chậm chạp không xuất hiện, có thể đã bị giết rồi.
Hắn tới đây là muốn xử lý Yểm Linh và thi thể của Lão Huynh, nhưng không ngờ lại là loại tình huống này.
Không phải có ai đã giết Yểm Linh của Lão Huynh và Phùng Vân Long rồi chứ?
Hắn không nghĩ ra được, bởi vì Dương Địch Lý sớm đã thành tử địa, trừ Nghi Loan Ti đang càn quét ra, chắc không còn người khác mạo hiểm tới vùng này.
Cho dù thật sự dám mạo hiểm tiến vào Dương Địch Lý hiện tại, vậy cũng nên là nhắm vào tài liệu trên người quái quyệt đã chết mới đúng, giết một Yểm Linh nhân loại và Yểm Linh dã thú thì có ý nghĩa gì?
Chu Phàm lại nhìn về phía khối đá to đó, tảng đá này là sao?
Đè ở bên dưới là thi thể của Lão Huynh ư?
Chu Phàm nghĩ một chút, hắn dùng đao chạm vào khối đá to đó, đá to không xuất hiện bất kỳ điều gì dị thường.
Hắn cất đao vào vỏ, đưa Dạ Quang Châu cho Tiểu Quyển cầm, hắn muốn di chuyển khối đá to ra, xem thi thể của Lão Huynh có thật sự bị đá to đè không.