THÔNG TIN TRUYỆN
Những Ngày Chơi Đàn Và Nói Lời Yêu Cùng Liszt
Khi tỉnh dậy, Charoline phát hiện mình đã xuyên không đến một thời không hoàn toàn xa lạ –
Đất dưới chân không còn quen thuộc, bên tai vang lên thứ ngôn ngữ đầy âm hưởng ngoại quốc, tấm vé máy bay đến Genoa, Ý trong tay không còn giá trị, và cô cũng chẳng có lấy một đồng tiền có thể dùng để giao dịch!
Charoline, người chỉ vừa chợp mắt một chút trong phòng chờ tại sân bay PD ở thành phố S, Trung Quốc, giờ đây gần như sắp ngất xỉu vì hoảng loạn.
Là một nghệ sĩ violin nhỏ bé, đáng thương và bất lực, vốn quen thuộc với cuộc sống hiện đại, điều khẩn cấp nhất với Charoline là – lấp đầy bụng, kiếm một thân phận hợp pháp và sinh tồn!
Liszt: “Để tôi viết thư giới thiệu cho em, tập piano cùng em, và cho em ở một căn phòng nhỏ.”
Chopin: “Giấy tờ tùy thân ư? Giao cho tôi lo liệu đi.”
Hugo: “Hai người vẫn chưa kết hôn sao?”
Paganini: “Cô bạn nhỏ muốn trao đổi kinh nghiệm chơi violin với tôi không?”
Ernst: “Tôi rất nóng lòng muốn hoàn thành bản nhạc này để đề tặng cô.”
……
Một nghệ sĩ violin đến từ tương lai, làm thế nào để tìm kiếm con đường âm nhạc của mình trong thời đại xa lạ ấy?
Tay trái nhấn dây, tay phải cầm cung, âm nhạc là vũ khí của tôi, và đôi tai của anh chính là vùng đất tôi muốn khai phá.
Đúng vậy, tôi không cần chinh phục thế giới, chỉ cần chinh phục anh là đủ.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100