Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 928: Chương 928: Đắc Tội Rồi
Ánh sáng này làm Tô An Lâm lác cả mắt.
Cầm tiên tử ở trước mặt đang nhìn chằm chằm vào hắn.
“Ngươi là Cầm tiên tử hay là Ma Sát tiên tử?”
Tô An Lâm hỏi.
“Ma Sát tiên tử!”
“Ngươi sao rồi?”
Tô An Lâm cau mày, nói:
“Tốt nhất ngươi nên bình tĩnh một chút, đừng nói chuyện, bên ngoài có người đang đi tới đây.”
“Ta biết…”
Nàng đưa tay bất chợt ôm lấy Tô An Lâm.
Giờ khắc này cho dù Tô An Lâm có ngốc tới mức nào cũng biết ý tứ của nàng ta.
Hắn vốn dĩ còn muốn để Trường Bì Tiên Kinh giúp hấp thu độc tố, nhưng nhìn dáng vẻ Cầm tiên tử lúc này…
Tuy rằng trước mặt là Ma Sát tiên tiên tử, nhưng vì để cứu người, hắn không thể từ chối được.
“Đắc tội rồi.”
Tô An Lâm nói thầm một tiếng.
Một canh giờ sau, Cầm tiên tử và Tô An Lâm vẫn nằm yên không nhúc nhích.
“Ngồi dậy.”
Cầm tiên tử nói.
“Ồ.”
Tô An Lâm đứng dậy, đi tới ngồi xuống ở cách đó không xa, nói:
“Độc tố đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Đỡ hơn một chút rồi, thứ Hợp hoan tán này quả nhiên bá đạo.”
Cầm tiên tử trầm giọng nói.
“Bây giờ ngươi là Cầm tiên tử hay là Ma Sát tiên tử?”
“Ma Sát!”
“Ồ, vừa nãy cũng là ngươi…”
“Đúng vậy!”
Cầm tiên tử ngẩng đầu, nói:
“Chuyện vừa nãy hy vọng ngươi sẽ không nói ra ngoài.”
“Đương nhiên ta sẽ không nói.”
Tô An Lâm ngẩng đầu ưỡn ngực đáp lại.
Lúc này, cơ thể Cầm tiên tử lắc lư, ngay sau đó, nàng ta ôm đầu, giọng điệu trở trầm thấp hơn vài phần.
“Ta… sao ta lại ở đây?”
Cầm tiên tử bỗng nhiên lên tiếng.
Nàng nhìn ra xung quanh, ánh mắt ngỡ ngàng chẳng hiểu ra sao.
“Cầm tiên tử? Hay là Ma Sát tiên tử?”
“Ma Sát tiên tử là ai?”
Cầm tiên tử cau mày nói.
Trở lại rồi! Tô An Lâm thở phào một hơi nhẹ nhõm, nói:
“Ngươi không cần phải nôn nóng, bây giờ chúng ta đang trốn người khác, ngươi từ từ nhớ lại tình huống đã xảy ra trước đó đi.”
…
Cầm tiên tử xoa trán, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Tô An Lâm.
Tuy rằng nàng ta không biểu hiện gì ra ngoài, nhưng Tô An Lâm vẫn cảm thấy có chút chột dạ.
Nếu Cầm tiên tử phát hiện ra nàng ta và hắn đã phát sinh một vài quan hệ, vậy nàng ta sẽ có phản ứng thế nào?
Dù tính khí của Ma Sát tiên tử hơi kém, nhưng cũng giống như những gì cương thi kia nói, thực ra nàng ta là một người nhiệt tình, những lời uy hiếp kia chỉ là lời nói ngoài miệng, nàng ta cũng không thật sự muốn làm gì Tô An Lâm.
Nhưng còn Cầm tiên tử thì sao?
Quả thật, trước đây quan hệ giữa bọn họ vẫn rất tốt, nhưng thân thể trong sạch cứ như thế mất đi trong lúc hồ đồ không tỉnh táo, nhất định sẽ khiến cho nàng ta có phản ứng.
Lỡ như nàng ta kích động, vậy thì phiền phức rồi đây.
Cầm tiên tử bắt đầu nhớ lại từng chút ký ức trước đó.
“Ta nhớ ta tiếp nhận truyền thừa, trong đầu ta có một âm thanh, nàng ta tên là Ma Sát tiên tử, đến từ một nơi trong vùng đất man hoang.”
“Sau đó, chúng ta đã…”
Nàng khẽ lắc đầu, nói:
“Có rất nhiều chuyện ta quên mất rồi, nhất thời không nhớ ra được.”
Lại còn không nhớ ra được.
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái, hắn vô cùng nghi ngờ, không biết có phải Cầm tiên tử đang cố ý làm vậy hay không?
Vì ngại ngùng cho nên mới cố ý nói là không nhớ ra?
Tô An Lâm dứt khoát không chút che giấu, thẳng thừng nói rõ nguyên nhân hậu quả cho Cầm tiên tử biết.
Sau khi nghe thấy giữa mình và Tô An Lâm phát sinh quan hệ, Cầm tiên tử sững sờ.
“Ngươi...ngươi…”
Nàng ta cắn răng, quay đầu lại bắt đầu sửa sang lại quần áo của mình.
Khi cảm giác được dính nhớp nháp giữa hai đùi, nàng ta càng sụp đổ hơn.
Thấy dáng vẻ này của Cầm tiên tử, chính bản thân Tô An Lâm cũng không rõ được, trước đó rốt cuộc là Cầm tiên tử hay là Ma Sát tiên tử?
Hay là nói chuyện xảy ra của hai người các nàng làm ra, thì người còn lại đều biết được?
Tô An Lâm bỗng nhiên cảm thấy sau lưng lạnh giá, lúc này mới phát hiện ra, vừa nãy vì vận động quá dữ dội, khiến cho cả người hắn đổ đầy mồ hôi.
Lúc này vì mồ hôi cho nên cơn lạnh dần dần kéo đến.
Hắn khẽ phát động dương khí làm mồ hôi tản đi, lúc này nhiệt độ cơ thể mới tăng cao lên một chút.
Cầm tiên tử trừng mắt liếc nhìn Tô An Lâm một cái, sau đó cũng không nói thêm lời nào nữa, chỉ là lúc này thân thể nhớp nháp ươn ướt, làm nàng ta vô cùng khó chịu.
Cũng may mà vì vận động kịch liệt vừa nãy đã nhanh chóng làm tan rã độc tố trong người.
Chẳng bao lâu sau, Cầm tiên tử đã khôi phục năm phần sức mạnh
Tô An Lâm lấy ra chút thịt khô, đưa sang cho Cầm tiên tử:
“Ăn chút đi?”
“Không cần, tự ta cũng có!”
Cầm tiên tử bắt đầu ăn phần của mình.
Tô An Lâm gật đầu, chỗ đồ ăn của hắn vốn đã không còn không nhiều nữa, không cần phải bỏ đi.