Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 927: Chương 927: Truyền Tống
Sắc mặt Dao Dao trưởng lão cũng khó coi vô cùng.
Chuyến này nàng ta lại bại lộ rồi, cho dù tạm thời Cầm tiên tử sẽ không làm gì được nàng ta, nhưng sau này thì sao?
Giờ khắc này, nàng ta đã có suy nghĩ muốn rời khỏi Thanh Điền Phái.
Tiêu Thập Vương Đạo bất chợt nhìn về phía nàng ta, ánh mắt hung tợn nói:
“Chúng ta không thể bỏ qua như vậy được, bọn họ chạy không xa đâu, ta và ngươi điều tra xung quanh một chút đi.”
Dao Dao trưởng lão cũng bực dọc gật đầu:
“Ta đi về phía đông!”
“Được!”
Hai người một hướng đông một hướng tây, chia ra hành động.
…
…
Ở một nơi ven bờ sông.
Cầm tiên tử vừa đáp đất, hai chân đã loạng choạng.
“Phù phù”
Đôi chân của nàng ta lúc này dường như đã bị rút cạn sức lực, hai chân đều đã không đứng vững nữa.
Tô An Lâm lại không hề gì, hắn đã dùng Trường Bì Tiên Kinh giải quyết chất độc này từ trước.
Thấy dáng vẻ hai gò má Cầm tiên tử đỏ bừng, Tô An Lâm đỡ lấy nàng ta, hỏi:
“Không sao chứ, này, trên người ngươi rất nóng!”
“Ngươi, ngươi không bị gì sao?”
Cầm tiên tử nhìn Tô An Lâm, ánh mắt ẩn chứa vẻ khó hiểu nói không nên lời.
“Dường như ta cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm.”
Tô An Lâm nói ra sự thật.
“Cái này phiền phức rồi, mặc dù Hợp hoan tán này không đến mức làm chết ngươi, nhưng nếu không xử lý, thực lực sẽ liên tục giảm xuống, mà hai người kia chắc chắn đang đuổi giết chúng ta…”
Tô An Lâm nhìn khắp xung quanh rồi hỏi:
“Ý của ngươi là truyền tống trận đó không truyền tống chúng ta đi xa sao?”
“Đúng vậy, đây cũng là chỗ phiền phức của nó.”
Tô An Lâm cũng sốt ruột, hắn nhìn xung quanh tứ phía, bỗng nhiên hắn chú ý đến một ngọn núi hoang ở cách đó không xa.
Bên một chỗ khác thì có một cái miếu đổ nát, cạnh bên còn có một thôn làng.
Nơi có thể ẩn nấp thì không thiếu, nhưng vấn đề là những nơi đó rất dễ bị tìm thấy.
Có lẽ hắn sẽ có thể đối phó được với Tiêu Thập Vương Đạo, nhưng còn Dao Dao trưởng lão kia thì sao?
Người này có thể trở thành trưởng lão, chắc chắn không thiếu thủ đoạn, tuyệt đối không thể khinh thường được.
“Ta nghĩ ra được một cách.”
Tô An Lâm một tay ôm lấy Cầm tiên tử.
Cầm tiên tử cảm nhận được đụng chạm của Tô An Lâm, không kìm lòng được mà hừ lên một tiếng đầy vẻ nũng nịu.
Tô An Lâm nghe được da đầu hắn bỗng chốc ngứa ngáy, âm thanh này nghe thấy cũng tê dại quá rồi đó?
“Hiện tại ngươi là Ma Sát tiên tử hay là Cầm tiên tử?”
Tô An Lâm bất giác lên tiếng hỏi.
“Ma Sát tiên tử!”
“Thảo nào, vậy ngươi chịu đựng một chút.”
“Ngươi chuẩn bị làm gì?”
Tô An Lâm đáp lại:
“Trốn ở ngọn núi hoang đằng trước!”
Hắn nhớ tới lúc hắn còn là Ti trưởng, vì để truy tìm kẻ phản đồ Lịch Lạc Sơn trong Thanh Điền Phái, một đám người tìm thế nào cũng không thấy được Lịch Lạc Sơn.
Mãi cho đến sau đó, hắn phát hiện ra Lịch Lạc Sơn ấy vậy mà đã trốn bên trong địa động mà ông ta tự đào trong núi.
Do đó, hắn cũng quyết định sẽ làm giống như vậy.
Tô An Lâm cõng Cầm tiên tử trên lưng, nhưng hắn lại cảm giác được nhiệt độ cơ thể Cầm tiên tử càng lúc càng cao.
“Tốt nhất ngươi không nên chạm vào ta.”
Ma Sát tiên tử bỗng nhiên lên tiếng.
Tô An Lâm cau mày, CMN, ta muốn chạm vào ngươi chắc?
Nếu không phải vì biết rằng đây không phải là ý của Cầm tiên tử, mà là ý của nhân cách thứ hai, Tô An lâm đã muốn vứt nàng ta qua một bên rồi.
Cuối cùng cũng đã đi tới bên núi hoang này, hắn tùy ý ném Cầm tiên tử xuống đất.
“Hừ!”
Cầm tiên tử ngã xuống đất, quần áo xộc xệch để lộ ra đôi chân dài đẹp.
“Ta khuyên ngươi tự lo lấy mình, đừng có bất kỳ suy nghĩ xấu nào, nếu không, hừ…”
Thì ra vẫn là Ma Sát tiên tử.
Tô An Lâm khẽ lắc đầu, hoàn toàn không để tâm tới.
“Soạt!”
Một đầu búa bổ xuống.
Hắn nhắm chuẩn vào một khoảng đất trống, sau đó bắt đầu đào lên.
“Khống khí tù lung thuật!”
Tô An Lâm khẽ quát to một tiếng.
Vừa đào đất vừa vận dụng nội khí, điều khiển khí thể di dời chỗ bùn đất ấy đi.
Hai việc được tiến hành đồng bộ, hiệu suất cũng rất nhanh.
Hai canh giờ sau, một địa động vừa phải đã được đào xong.
“Tiến vào trong.”
Tô An Lâm vỗ vào thắt lưng của Cầm tiên tử.
“Ngươi!”
“Nhanh lên!”
Tô An Lâm cảm thấy ở đằng xa dường như có bóng đen đang đi tới, mọi việc không nên chậm trễ, một tay hắn túm Cầm tiên tử đẩy vào trong.
Sau khi hắn tiến vào liền phát động Khống khí thuật, khôi phục phía bên ngoài trở về nguyên trạng.
“Hô!”
Sau khi đã ẩn nấp xong xuôi, Tô An Lâm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Hắn có thể đảm bảo, cho dù là chính hắn cũng không thể tìm được nơi này.
Bên trong địa động là một mảnh không gian đen kịt.
Tô An Lâm lấy ra một khối ngọc xanh biếc, đây chính là khối ngọc mà trước đó Lý Thi Nhu đã tặng cho hắn.
Vừa cầm lấy khối ngọc ra ngoài, nó đã tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu sáng khắp xung quanh.