Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 925: Chương 925: Ảnh Hưởng Từ Dược Vật
“Làm sao, ngươi tức giận à?”
Ma Sát tiên tử nhìn dáng vẻ của Tô An Lâm thì cười khẩy một tiếng.
Tô An Lâm cau mày nói:
“Ta đơn thuần chỉ là nể mặt ngươi là Cầm tiên tử, không so đo với ngươi.”
“Hừ, khẩu khí cũng lớn lắm!”
“Không muốn nhiều lời với ngươi!”
Lúc này hai người họ đã đáp xuống đất, Tô An Lâm đi về phía quán cơm trước mặt:
“Phía trước chính là quán cơm, ngươi đừng nghĩ ta sẽ nhường ngươi, thiên hạ này cao thủ nhiều như mây, đừng cứ mãi cho rằng ngươi có thể chiếm giữ thế thượng phong!”
“Khẩu khí thật lớn!”
Ma Sát tiên tử cười khẩy một tiếng.
Nhưng đúng lúc này, một luồng gió ập tới.
Bước chân nàng ta bỗng khựng lại, bỗng nhiên nàng ta cảm thấy có điều lạ thường.
Xung quanh...xung quanh dường như có gì đó hơi kỳ lạ, thân thể của mình giống như không còn chút sức lực nào.
Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?
…
“Phốc!”
Ma Sát tiên tử nửa quỳ trên mặt đất, âm thầm điều động nội khí trong cơ thể, nàng ta cau mày lại, vừa nãy do bay quá nhanh, lại còn mang theo một người nam nhân to lớn như Tô An Lâm, khiến cho nội khí tiêu hao rất nghiêm trọng.
Phải biết rằng, sau khi nàng ta có được truyền thừa, tuy rằng tu vi có tăng lên, nhưng nội khí vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Lúc này nội khí trong cơ thể đã không bằng hai phần so với thời kỳ đỉnh phong.
Vừa nãy nàng ta đã cảm giác cơ thể dường như đột ngột yếu đi, nhưng cũng không phải là suy yếu do tiêu hao nội khí mà dường như chịu ảnh hưởng từ dược vật nào đó!
Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra?
Nàng vẫn cứ cảm thấy, cơ thể dường như đột ngột có vấn đề, chẳng lẽ là độc…
Nghĩ đến đây, cả người Ma Sát tiên tử đều chấn động!
“Trúng độc rồi!”
Tô An Lâm cũng lập tức nhận ra được điều này, vì lúc đáp xuống, Trường Bì Tiên Kinh đã nhắc nhở hắn.
“Trường Bì, lập tức trị thương cho ta!”
Tô An Lâm vội vàng nhắc nhở trong lòng.
Ngay sau đó, hắn nhìn khắp xung quanh
Lúc này, bọn họ đang đứng ở ngoài thành trấn, cách đó không xa chính là quán cơm, nhưng nơi đó không có một bóng người, hoang vu vắng vẻ.
Hắn nhớ rõ lúc đi ngang qua nơi này, ở đây tuy không có nhiều người, nhưng vẫn có một vài người qua lại, nhưng vào lúc này không thấy một ai.
“Nơi này có vấn đề.”
Tô An Lâm nhắc nhở.
Ma Sát tiên tử cau mày, nàng ta ghét nhất là cảm giác này.
“Kẻ chắn đường ta, chết!”
Tô An Lâm nhắc nhở:
“Ngươi vừa mới tiêu hao cực lớn, phải cẩn thận một chút.”
“Không ai có thể uy hiếp được ta, không một ai!”
Vù vù!
Đúng vào lúc này, hai thân ảnh đáp xuống, một trước một sau.
Người vả mặt mình đến quá nhanh, lúc thấy bóng đen trước mặt, vẻ mặt Tô An Lâm trở nên lạnh lùng hẳn.
“Tiêu Thập Vương Đạo!”
Người trước mặt hắn chính là Tiêu Thập Vương Đạo!
Trước đó Tô An Lâm có nghe nói, Tiêu Thập Vương Đạo bị thương cho nên vẫn luôn bế quan, hắn còn tưởng rằng tên này đã mai danh ẩn tích rồi chứ, bây giờ xem ra, hắn ta vẫn luôn ở ẩn.
Điều này cũng trách do hắn quá sơ suất.
Lần đó sau khi Cầm tiên tử đánh hắn ta chạy đi, tuy rằng hắn đã thêm Tiêu Thập Vương Đạo vào thanh bạn bè, có thể thấy được nhất cử nhất động của hắn ta.
Nhưng Tiêu Thập Vương Đạo vẫn luôn bế quan trị thương, mà hắn ta cũng không làm ra chuyện gì uy hiếp đến hắn.
Mà mấy ngày nay, mặc dù có nhắc nhở rằng Tiêu Thâp Vương Đạo đã đến gần đây, nhưng cũng chỉ là nói là đi đến đây chứ không hề nói rõ mục đích của hắn ta.
Cứ như vậy, hắn và Cầm tiên tử đã gặp phải hắn ta.
Điều này cũng chứng minh rằng, thanh bạn bè có một giới hạn nhất định.
Người ở phía sau là một người che khuất mặt, nhưng nhìn từ vóc dáng của người này, rõ ràng là một nữ tử có thực lực rất mạnh, chắc hẳn cũng là cao thủ Khí cảm cảnh, thanh máu cũng xấp xỉ với Tiêu Thập Vương Đạo.
Lần này Tiêu Thập Vương Đạo thật sự quyết tâm xuống tay, còn mời cả cao thủ Khí cảm cảnh giúp đỡ.
Nhưng nếu nhìn kỹ người này, Tô An Lâm bỗng nhiên nhận ra đôi mắt của nữ tử này dường như hắn đã từng gặp ở đâu đó, cộng thêm với thanh máu trên đỉnh đầu của nàng ta, Tô An Lâm nhướng mày:
“Dao Dao trưởng lão?”
Lúc nhận nhiệm vụ lần trước, có một trưởng lão tuổi tác đã lớn muốn câu dẫn hắn, đã bị hắn khéo léo từ chối.
Vì từng gặp cho nên liếc mắt một cái đã nhận ra được.
“Sao ngươi nhận ra ta được?”
Dao Dao trưởng lão cũng không giả vờ nữa, trực tiếp ngả bài, kéo tấm màn che màu đen trên mặt xuống, trợn tròn mắt nhìn Tô An Lâm.
“Các ngươi từng gặp nhau?”
Tiêu Thập Vương Đạo hỏi.
“Từng gặp, tên tiểu tử này à, ta đã từng nhắc nhở hắn, nhưng hắn lại không muốn theo ta, tiểu tử, bây giờ ngươi hối hận rồi chứ, có biết vì sao không?”
Dao Dao trưởng lão cười khẩy, như thể muốn thấy cảnh tượng Tô An Lâm hối hận.
“Vì sao?”
Tô An Lâm hỏi:
“Các ngươi muốn giết ta?”