Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 924: Chương 924: Độc Dược Cực Khoái

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bên trong quỷ vực, bởi vì ảnh hưởng của quy tắc, mọi người đều không cảm nhận được đau đớn.

Nhưng rời khỏi nơi đó, loại đau đớn buốt người đó lập tức trở lại.

Không thấy Tôn Hồng Diễm ở đây, có lẽ nàng ta đã rời khỏi đây từ trước rồi.

Suy cho cùng người có thể đi ra từ trong quỷ vực, trên người đều có một vài đồ tốt hoặc nhiều hoặc ít.

Nơi này đã quy tụ lại rất nhiều người, cảnh tượng nơi này chẳng khác nào như hổ rình mồi, người nào cũng hăm he muốn lao tới để cướp đoạt.

Thế nhưng sau khi thấy Tô An Lâm và Cầm tiên tử, một số người khẽ rụt lại, hoàn toàn không dám có bất kỳ suy nghĩ gì.

Nhãn lực của những người này đều rất tốt, vừa nhìn đã nhận ra được thân phận của Cầm tiên tử. Người nào dám chọc đến chứ?

“Cầm tiên tử, ngươi đi ra rồi, chúc mừng chúc mừng.”

“Chúc mừng chúc mừng, ta đã nói mà, Cầm tiên tử thực lực cao cường, nàng ta ở nơi này giống như đến chơi một chuyến mà thôi.”

“Đúng vậy đúng vậy, vị này chắc hẳn chính là Đệ Ngũ Thành An đại nhân rồi.”

“Quả nhiên là anh tuấn tài ba mà.”

Chẳng bao lâu sau, xung quanh lại có rất nhiều người đến chúc mừng.

Cầm tiên tử chỉ đảo mắt nhìn những người này một cái, trên mặt thản nhiên lộ ra vẻ châm biếm, chỉ thốt ra một chữ:

“Cút!”

Sắc mặt mọi người xung quanh đều cứng đờ lại, trong lòng thầm mắng Cầm tiên tử là người ngang ngược bá đạo, nhưng không ai dám nói ra điều gì, ai nấy chỉ biết cười trừ, ngại ngùng rời đi.

Ngầu thật! Tô An Lâm không nhịn được mà cảm khái.

Nhưng họ không biết rằng, bên trong đỉnh núi ở đằng xa, có một nam tử mặc áo bào đen thấy hết cảnh tượng ở nơi này.

“Con tiện nhân Cầm tiên tử vậy mà đi ra rồi.”

Nếu như Tô An Lâm ở đây chắc chắn sẽ nhận ra được người này, hắn ta chính là Tiêu Thập Vương Đạo.

Bặt vô âm tín suốt thời gian dài, đến nay cuối cùng hắn ta đã khôi phục thương thế, đã xuất quan rồi.

Nhưng lần này bởi vì hắn ta không có quỷ da người, cho nên hắn từ bỏ việc đi vào nơi đây.

Hắn ta tu luyện đến trạng thái như hiện tại cũng không dễ dàng gì, cũng không muốn bỏ mạng ở trong đó.

Chỉ là khi thấy Cầm tiên tử và Tô An Lâm đi ra ngoài làm hắn ta rất khó chịu.

“Cứ chờ xem, sẽ nhanh thôi, ta sẽ cho ngươi biết lợi hại.”

Tiêu Thập Vương Đạp lấy ra ngọc bội, đến lúc đó độc dược ở bên trong chắc chắn sẽ có thể làm cho Cầm tiên tử đạt đến cực khoái.

“Khà khà khà…”

Tô An Lâm và Cầm tiên tử đi ra một hồi lâu, cuối cùng cũng đã tìm được xe ngựa của mình.

Nhưng tiếc là do họ đã tiến vào quỷ vực lâu ngày, ngựa không biết đã chạy đến nơi nào, chỉ còn lại có cỗ xe lật ngã ở bên đường.

Đây chính là kết cục khi không có người trông coi ngựa.

“Xem ra chỉ có thể đi bộ trở về thôi!”

Tô An Lâm nói.

Cầm tiên tử nhíu mày:

“Đi bộ về sẽ mất rất nhiều thời gian.”

“Ta cũng không còn cách nào.”

“Ta mang ngươi đi thôi.”

“Đợi đã, trước đây không phải ngươi đã nói, nếu như mang theo ta bay đi sẽ tiêu hao rất lớn hay sao, này này aaaa…”

Tô An Lâm rất can đảm, nhưng không có nghĩa là hắn thích bay.

Trong lúc bất thình lình đột nhiên bay lên làm hắn sợ hãi không thôi.

Vốn dĩ hắn muốn phản kháng, nhưng trong nháy mắt, Cầm tiên tử đưa tay túm lấy cánh tay của hắn, họ đã bay lên cách mặt đất chừng ba mươi mét, hơn nữa còn đang tiếp tục bay lên trên cao hơn.

Gió đang thổi, chim đang bay, Tô An Lâm chỉ cảm thấy da mặt của mình bị gió thổi bay vù vù.

“Cầm tiên tử, ngươi nên nói trước một tiếng để ta còn chuẩn bị tâm lý chứ!”

Tô An Lâm nhìn xuống bên dưới đất, vẻ mặt hết sức kinh hãi.

“Đừng có lộn xộn, cho dù thực lực ngươi có mạnh đến đâu nếu từ đây rớt xuống cũng sẽ ngã tan xương nát thịt.”

Nghe thấy giọng điệu này, rõ ràng là Ma Sát.

“Ma Sát tiên tử, ngươi đừng làm ẩu, chúng ta đang ở vùng hoang dã, ngươi vừa mới kế thừa truyền thừa, hao tốn rất nhiều khí lực, lỡ như gặp phải phiền phức…”

“Câm miệng!”

Ma Sát tiên tử cắt ngang lời Tô An Lâm, vẻ mặt tỏ ra khinh thường:

“Ngươi cho rằng ta sẽ sợ phiền phức sao? Nhớ năm đó, lúc ta hô mưa gọi gió, ngươi còn chưa ra đời đâu!”

Sinh ra sớm hơn thì giỏi hơn à?

Tô An Lâm thầm mắng trong lòng.

Ma Sát tiên tử nói tiếp:

“Chỉ với vùng đất hẻo lánh lạc hậu này mà có thể uy hiếp đến ta sao, căn bản không có đâu!”

Tô An Lâm thở dài, khẩu khí của Ma Sát tiên tử rất lớn, nhưng không biết thực lực thật sự sẽ như thế nào.

“Ta hơi đói bụng rồi, gần đây có chỗ nào ăn không?”

Tô An Lâm nói:

“Phía trước có một thị trấn, lúc chúng ta tới đây đã đi ngang qua đó.”

“Vậy đến nơi đó đi, ta vừa mới kế thừa tu vi, tiêu hao khí lực rất lớn!”

Ma Sát tiên tử nghiêm mặt, bất chợt nhìn về phía Tô An Lâm:

“Đừng có gây phiền toái cho ta, nếu không ta sẽ giết ngươi.”

Nếu như không phải nể mặt Cầm tiên tử, Tô An Lâm cho rằng hắn sẽ không nể mặt nữ nhân này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...