Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 923: Chương 923: Sát Khí Bức Người
Hắn có thể thấy thanh máu, người nào là cao thủ hắn liếc mắt qua là biết được ngay, không có ai có thể tránh được mắt thần của hắn.
Cuộc trò chuyện tiếp theo đó, Tô An Lâm cũng hiểu rõ được những cảnh giới khác phía sau Khí cảm cảnh.
Nhập linh cảnh, Tu linh cảnh và Võ linh cảnh!
“Khí cảm cảnh ở nơi đó hết sức tầm thường, thậm chí không thể coi như là tu tiên, bởi vì suy cho cùng Khí cảm cảnh vẫn là vận dụng nội khí toàn thân để tu luyện!”
“Chỉ có khi đạt đến Nhập linh cảnh, đó mới thật sự là vận dụng linh khí trời đất để tu luyện, cũng mới có thể dẫn động được Thiên địa chi lực tự nhiên!”
“Dời núi lấp biển, lên trời xuống đất, không gì là không thể.”
Chỉ vài câu nói, Tô An Lâm nghe thôi cũng thấy trái tim mình dâng trào sục sôi.
“Ta biết rồi.”
Tô An Lâm gật đầu.
Hắn âm thầm ghi nhớ lại những lời này, Nhập linh cảnh, Tu linh cảnh và Võ linh cảnh!
…
…
Lần này Cầm tiên tử đã yên lặng suốt ba ngày, ba ngày này Tô An Lâm vẫn luôn ở bên cạnh nàng ta.
Còn về cương thi thì đã rời khỏi nơi này, ở bên ngoài làm minh thọ của hắn ta rồi.
Nếu như dùng đến cương thi mà nói, cứ cách vài năm hắn ta phải làm minh thọ, ngoại trừ để vui vẻ ra cũng là để thu hút những người sống kia đến đây, dùng máu thịt của họ để cung cấp nuôi dưỡng những ác linh tại nơi này!
Tàn nhẫn không? Đương nhiên là tàn nhẫn.
Nhưng đây chính là con đường mà người tu hành phải đi.
Người tu hành phải tranh với trời đất, tranh với tất cả mọi người.
Đã chết thì chính là chết, sẽ không có ai đồng tình với điều này.
Một ngày này, Tô An Lâm đang luyện đan, bỗng nhiên phát hiện khí tức ở bên phía Cầm tiên tử dao động một ít.
Hắn nhìn sang thì thấy Cầm tiên tử đang trừng to đôi mắt xinh đẹp.
“Cầm tiên tử?”
“Người kế thừa Ma Sát tiên tử ta cuối cùng đã tìm được rồi!”
Điều khiến Tô An Lâm không nghĩ tới chính là, người lên tiếng lại là Ma sát tiên tử.
Tô An Lâm khẽ híp mắt lại, là đoạt xá sao?
Chắc hẳn là không thể, tuy rằng tự xưng là Ma sát tiên tử, nhưng khí tức trên người lại thuộc về Cầm tiên tử.
“Ngươi chính là người hầu của ta?”
Cầm tiên tử nhìn về phía Tô An Lâm, nàng ta đột nhiên đứng dậy:
“Ta ở chỗ này bao lâu rồi?”
“Đã được ba ngày, nhưng ngươi không phải Ma sát tiên tử, mà là Cầm tiên tử.”
Tô An Lâm lên tiếng nhắc nhở.
“Ngươi chỉ là người hầu của ta, ta tên là gì ngươi không cần phải quan tâm! Nhớ kỹ thân phận của ngươi, nếu không, đừng trách ta không khách khí.”
Giọng điệu lạnh lùng này làm cho Tô An Lâm cảm nhận được một luồng sát khí.
Một luồng sát khí thiết thực đến bức người.
Nữ nhân này xem ra không phải người tốt lành gì, thảo nào cương thi không muốn nói ra lai lịch của hắn ta và Ma Sát tiên tử.
Không chừng còn là sát nhân điên cuồng nào đó chứ.
Tô An Lâm quyết định không so đo với Ma Sát tiên tử này thêm nữa, đợi đến khi tính cách thật sự của Cầm tiên tử xuất hiện là được.
Thế nhưng, tính cách của Cầm tiên tử vẫn chưa xuất hiện.
Ma Sát tiên tử nghiêm mặt, đi ra khỏi mật thất.
Điều bất ngờ chính là, cương thi đã chờ đợi đã lâu ở bên ngoài.
“Tiên tử, ngươi xuất hiện rồi.”
“Ừm, truyền thừa đã giao lại, ta đi đây.”
Ma Sát tiên tử nghiêm mặt, lập tức rời khỏi.
Cương thi cười khổ lắc đầu, đã bao nhiêu năm rồi, chủ nhân của hắn ta vẫn như vậy.
Nhưng hắn ta cũng không tức giận, giống như ngày trước vậy, hắn ta biết chủ nhân chỉ là bên ngoài lãnh đạm mà thôi, nội tâm vẫn là một người nhiệt tình.
Ma Sát tiên tử đi đến cửa sau, Tô An Lâm đang muốn đi theo, cương thi đã ngăn hắn lại.
“Huynh đệ, nàng ta vừa mới truyền thừa, tính cách của Ma Sát tiên tử vẫn sẽ duy trì thêm mấy canh giờ, ngươi chịu đựng thêm một lát.”
“Ngoài ra, vừa mới truyền thừa xong nên sẽ có một khoảng thời gian suy yếu!”
“Ta hiểu rồi, tiền bối, vậy ta xin cáo từ.”
Tô An Lâm gật đầu, ngay sau đó lập tức rời khỏi, đi tới cửa sau, nơi đây dường như có một trận pháp.
Ma Sát tiên tử đi lên phía trước, ngón tay nàng ta vung lên, một luồng sức mạnh kỳ quái đột ngột xuất hiện.
Luồng sức mạnh bao vây lấy Tô An Lâm, hai người đồng thời biến mất.
Sau khi ra ngoài, Tô An Lâm phát hiện, mình đang ở trong một chỗ rừng rậm, phía trước có một con đường mòn.
Trên con đường mòn, có rất nhiều xe ngựa dừng lại bên đường, thậm chí còn có cả người ở đó.
Tô An Lâm lập tức nhận ra được nơi này, đúng là con đường mà hắn và Cầm tiên tử đã đến.
Ngoài họ ra, xung quanh lại còn có rất nhiều những võ giả khác.
Có võ giả vừa từ bên trong đi ra ngoài, rõ ràng họ chính là người may mắn sống sót.
Phần lớn người sống sót đều trong trạng thái không được tốt cho lắm, thiếu cánh tay mất cái chân cũng là điều bình thường, rất nhiều người còn mất đi cả mắt, toàn thân khắp người đều bị thương, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.