Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 922: Chương 922: Cương Thi
“Đương nhiên, ta biết ngươi lo lắng, nhưng ta muốn nói, đây chính là một loại cơ chế bảo vệ.”
Tô An Lâm khó hiểu, hỏi:
“Sao lại nói vậy?”
“Bởi vì chủ nhân nhà ta rất mạnh, những truyền thừa này trong lúc nhất thời thì vị tiểu thư đây sẽ không thể sử dụng được, nhưng còn có chủ nhân của ta, ngộ nhỡ gặp phải phiền phức, chủ nhân của ta sẽ xuất hiện.”
Tô An Lâm thở phào một hơi nhẹ nhõm, hắn nghĩ nếu như đã như vậy, hắn cũng không có cách nào để thay đổi được, chỉ hy vọng nhân cách kia của Cầm tiên tử có thái độ tốt một chút.
“Phải rồi, chủ nhân nhà ngươi tên là gì?”
“Ma Sát tiên tử!”
“Ma Sát…”
Tô An Lâm sững sờ, nghe thấy cái tên này thôi là đã biết đây là nhân vật không dễ chọc đến rồi.
“Thực ra ngươi cũng không cần lo lắng, khi vị tiểu thư này gần tiêu hóa xong truyền thừa của chủ nhân nhà ta, đến lúc đó nàng ta sẽ có thể khôi phục lại, còn chủ nhân nhà ta cũng sẽ hoàn toàn tiêu tan thành mây khói...trên thế gian này.”
Giọng điệu của cương thi bỗng nhiên thoáng chút cô đơn.
Hắn ta lại bắt đầu hồi tưởng lại từng chút kí ức giữa mình và chủ nhân.
“Chủ nhân…”
“Haiz, những hình ảnh kỷ niệm, những lời nói được ghi lại…”
“Đây là bài hát gì vậy?”
“Bút ký…”
Tô An Lâm nhìn Cầm tiên tử đang ngồi xếp bằng ở cách đó không xa, bất chợt hắn cũng nhớ lại từng ký ức của chính bản thân mình.
Đầu tiên hắn xuất hiện ở Hoàng Kê Trấn, sau đó hắn đã trải qua không biết bao nhiêu là chuyện, cũng gặp được không biết bao nhiêu người.
Hiện giờ khi quay đầu nhìn lại, rất nhiều người đã không còn bóng dáng.
Muội muội Tô Ngọc Ngọc, đại sư tỷ Sa Sa, tiểu thư Trần Như Huyên, còn có nữ nhân ngốc nghếch đã nhảy sông tự vẫn Lý Thi Nhu.
Nhưng, hắn không thể quay về, hắn cần phải tiếp tục tiến về phía trước.
“Ta nhìn ra được, quan hệ của ngươi và vị tiểu thư đây cũng không tệ, đối mặt với truyền thừa thế này của chủ nhân nhà ta, hai người các ngươi lại còn khiêm nhường lẫn nhau!”
Cương thi lên tiếng.
“Có lẽ sẽ có một ngày, ta và Cầm tiên tử cũng sẽ xa cách giống như các ngươi vậy.”
Tô An Lâm im lặng một lúc, sau đó lại nhìn về phía cương thi:
“Thế nhưng, ai mà biết trước được chứ…”
“Đúng vậy, ai mà ngờ được, các ngươi vẫn còn trẻ, còn có khả năng vô hạn.”
“Tiền bối, ngươi có thể nói cho ta nghe một chút về chuyện liên quan đến vùng đất man hoang không?”
Tô An Lâm hỏi.
“Chuyện ở nơi đó à, đã hơn một ngàn năm rồi, mặc dù ta từ nơi đó tới đây, nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, thế sự xoay vần, chỉ cần trăm năm thì nơi đó đã thay đổi rất khác, mà ta đã rời khỏi đó cả ngàn năm, sợ rằng càng khác xa hơn nữa.”
“Nhưng nếu như ngươi đã hỏi ta, ta đành nói cho ngươi nghe vậy.”
Tiếp sau đó, cương thi liền bắt đầu kể lại chuyện cũ.
Nhờ đó Tô An Lâm cũng dần dần biết rõ về đại lục ở đầu còn lại của vùng đất man hoang.
Nói tóm lại chính là vài chữ: Kỳ ngộ và nguy cơ cùng tồn tại.
Vùng đất man hoang sở dĩ nguy hiểm đáng sợ là vì cho dù là tu sĩ ở đầu đại lục còn lại cũng không dám đặt chân đến.
Phải biết rằng, tu sĩ ở đầu đại lục đó vốn dĩ vô cùng lớn mạnh, nhưng ngay cả họ còn không dám, người ở đây có thể sẽ khó khăn trắc trở đến mức nào chứ.
Giờ khắc này, Tô An Lâm hiểu ra được lý do vì sao người ở nơi này lại nói, chỉ có người đạt đến cấp bậc Khí cảm cảnh mới có thể vượt qua được vùng đất man hoang.
Thậm chí còn có thể nói rằng, cao thủ Khí cảm cảnh khi đến đó cũng đều là cửu tử nhất sinh.
Bởi vì nó thật sự khó khăn.
Vùng đất man hoang ngoài có yêu thú lớn mạnh, còn có vô số những bí địa.
Nghe đồn rằng ở nơi đó từng là chiến trường thượng cổ, có vô số đại năng và yêu quái ngã xuống.
Tuy rằng những nhân vật cao cao tại thượng này đã chết đi, nhưng do thực lực quá lớn mạnh, vi thế cho nên sau khi họ chết đi, sức mạnh đã hình thành nên một vài khu vực đặc thù.
Mà người đặt chân bước vào, cửu tử nhất sinh!
Nếu không phải bởi vì đầu còn lại của vùng đất man hoàng có thể vượt qua Khí cảm cảnh, tuổi thọ kéo dài lên đến ngàn năm thì e rằng sẽ không có ai sẵn lòng đi tới đó.
Trong lúc nói chuyện, Tô An Lâm cũng hiểu được đại khái bên đó có những thế lực gì.
Chỉ tiếc là, cương thi cũng không nói đến hắn ta và chủ nhân của hắn ta trước đây có thế lực gì, hắn ta chỉ nói tông môn của họ đã sớm bị diệt từ lâu.
Lớn mạnh như hai người họ mà tông môn của họ cũng bị diệt mất.
Khủng bố đến mức như vậy!
“Nhớ kỹ, ở nơi đó cao thủ nhiều như mây bay, có lẽ tùy tiện bắt lấy một tên quét rác cũng có thể là một vị cao thủ nào đó!”
Đối với lời nhắc nhở này, Tô An Lâm cũng không để tâm lắm.