Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 921: Chương 921: Khuyết Điểm
“Các ngươi rất tốt, mặc dù trong đó có chút khuyết điểm, nhưng cuối cùng không khiến người ta thất vọng.”
Vẻ mặt Tô An Lâm khựng lại, kỳ quái nói:
“Nói như vậy, tất cả điều bọn ta làm, ngươi đều nhìn thấy?”
“Đương nhiên không phải, trận pháp của chủ nhân ta kỳ diệu, sao ta có thể nhìn thấy hết được!”
Tô An Lâm lập tức thở phào, không nhìn thấy thì tốt.
“Có điều chủ nhân ta nói rồi, truyền thừa, chỉ có thể cho một người!”
Cương thi nhìn hai người nói.
“Cho hắn (nàng)!”
Tô An Lâm và Cầm Tiên Tử không hẹn mà cùng lên tiếng.
Nhận ra đối phương cũng đã nói, hai người đưa mắt nhìn nhau.
Cầm Tiên Tử không nhìn Tô An Lâm, nhìn về phía thi thể trong quan tài gỗ:
“Vừa nãy ở bên ngoài ta đã nói, thực lực của ta cao hơn ngươi.”
“Ơ…”
Tô An Lâm đang muốn nói chuyện, cương thi mỉm cười:
“Hiếm thấy các ngươi đồng cam cộng khổ như vậy, khiến ta nhớ đến cảnh đó của ta và chủ nhân ta.”
Cương thi không khỏi buồn bã, lại nhớ đến chuyện lúc trước với chủ nhân.
Thấy cương thi hở tí là buồn bã, Tô An Lâm ngắt lời hắn, nói:
“Truyền thừa này không phải bằng giấy sao?”
Mặc dù mặt cương thi thối rữa giống như bị tạt axit sunfuric.
Nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như cũ.
Hắn dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Tô An Lâm, lắc đầu nói:
“Ngươi cho rằng nơi nhỏ bé này ngay cả truyền thừa đều bằng giấy à? Chưa nói giấy không dễ bảo quản, vô cùng dễ tổn hại, thời gian dài còn phong hóa, làm sao bảo quản?”
“Không lẽ là pháp khí bảo quản?”
Cầm Tiên Tử thấy nhiều biết rộng, nói.
“Đúng vậy, chính là pháp khí, hơn nữa chỉ có thể dùng một lần, cho nên chỉ có thể một người kế thừa!”
Cương thi dạo bước, lấy ngọc bội trong tay nữ thi ở trong quan tài ra.
Hắn đột nhiên nhìn về phía Cầm Tiên Tử:
“Mặc dù chủ nhân ta chưa từng nói, nhưng ta quyết định, đưa truyền thừa cho ngươi.”
Cầm Tiên Tử cau mày:
“Tại sao?”
“Bởi vì ngươi là nữ, chủ nhân ta giống ngươi, vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng lúc riêng tư lại là nhiệt tình.”
Miệng Tô An Lâm phồng lên, suýt nữa phì cười.
Cái khỉ gì mà lúc riêng tư là nhiệt tình…
Cũng may hắn từng chịu một vài luyện tập, tình huống bình thường có thể nhịn cười.
“Cho nên ta quyết định, đưa truyền thừa cho ngươi.”
Không chờ Cầm Tiên Tử nói chuyện, cương thi đã ném ngọc bội qua.
Nháy mắt chạm vào tay Cầm Tiên Tử, ngọc bội đã tản ra, nát vụn.
Biến thành từng mảnh vụn óng ánh, phả vào mặt Cầm Tiên Tử.
“Tiếp nhận truyền thừa của chủ nhân ta đi, hy vọng… ngươi có thể giống chủ nhân ta…”
Cầm Tiên Tử không nói nhiều nữa.
Bởi vì nàng đã tiếp nhận được tin tức truyền thừa. Giờ phút này, nàng lập tức ngồi xuống xếp bằng.
Thấy Cầm Tiên Tử tiếp nhận truyền thừa thành công, Tô An Lâm rất vui vẻ.
Sau khi tiếp xúc với Cầm Tiên Tử, hắn biết Cầm Tiên Tử không lạnh băng như vẻ bề ngoài.
Vì vậy hắn hy vọng Cầm Tiên Tử tốt từ tận đáy lòng.
“Tiểu tử, ngươi không nhận được truyền thừa, thất vọng không?”
Cương thi nhìn về phía Tô An Lâm hỏi.
“Không thất vọng gì, cảm thấy rất vui mừng cho Cầm Tiên Tử.”
Tô An Lâm có sao nói vậy, ánh mắt trong veo thản nhiên.
“Ta quả nhiên không nhìn nhầm ngươi.”
“Tiền bối, ta muốn hỏi ngươi vài chuyện.”
Tô An Lâm chắp tay:
“Liên quan tới chuyện bên Man Hoang chi địa kia.”
“Các ngươi muốn qua đó?”
“Đúng vậy.”
“Quả nhiên, ha ha ha, đúng lúc ta cũng muốn cảnh cáo các ngươi vài chuyện! Sau khi tiếp nhận truyền thừa của chủ nhân nhà ta, tiểu thư này có thể sẽ không giống lúc trước lắm!”
…
“Có thể sẽ không giống với trước đây…”
Tô An Lâm nhíu mày:
“Ta muốn nghe chi tiết!”
“Những truyền thừa này rất to lớn, trong đó có pha lẫn một vài suy nghĩ của chủ nhân nhà ta, thậm chí còn có tính cách của chủ nhân lúc còn sống! Vị tiểu thư này tiếp nhận truyền thừa, có lẽ sẽ không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi chủ nhân nhà ta!”
“Biểu hiện cụ thể chính là...có hai nhân cách!”
Tô An Lâm há miệng, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.
“Hai nhân cách, chẳng phải sẽ điên sao?”
“Không, không có nghiêm trọng đến thế, thực chất đây cũng là một loại cơ chế bảo vệ truyền thừa, và cũng là lý do vì sao ban nãy ta đã đề nghị vị tiểu thư này tiếp nhận truyền thừa, bởi vì nếu như ngươi cũng xuất hiện hai nhân cách, vậy chẳng phải sẽ nam không ra nam, nữ không ra nữ sao!”
Tô An Lâm vừa nghe vậy, trong lòng liền sinh ra một cảm giác khó tin.
“Tiền bối, ta chưa từng nghe nói truyền thừa sẽ như thế bao giờ.”
Hắn hoài nghi không biết cương thi có đang nói vớ vẩn với hắn hay không.
“Ngươi không tin!”
Cương khi đặt tay lên trên quan tài, nhớ lại ký ức ngày xưa:
“Đây chính là truyền thừa mà chủ nhân nhà ta trước khi chết đã bố trí, thậm chí chủ nhân còn không kịp loại bỏ ấn ký của mình trong truyền thừa, cứ như vậy mà chết đi, cho nên truyền thừa này mới có chút...khác biệt.