Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 919: Chương 919: Phiền Phức

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Khụ khụ, Cầm Tiên Tử, lần sau loại việc nặng nhọc này để ta làm!”

Hết cách, hiệu suất giết người của Cầm Tiên Tử quá cao, lăn lộn với nàng, sẽ phải đói chết.

Cầm Tiên Tử nói:

“Bây giờ ở nơi này cảnh giới của mọi người đều như nhau, một mình ngươi đối phó nhiều như vậy, vẫn là hơi khó khăn.”

Ta cảm thấy ngươi lo lắng quá rồi.

Trong lòng Tô An Lâm than phiền, lắc đầu:

“Đi thôi.”

Đẩy cửa ra, sương đen nồng nặc phả vào mặt!

Đây chính là sương độc.

Ba người nín thở rời đi.

Đồng thời, trong sương đen có vài âm hồn đi về phía họ.

Dưới tình huống nín thở, sức mạnh càng không thể phát huy.

Một khi bị những âm vật này bao vây, thì rất phiền phức.

Cũng may, họ đã dùng Quỷ đan, những âm vật này vừa đến đã dừng lại, giống như gặp đồng loại.

Tô An Lâm không khỏi nghĩ thầm trong lòng.

Nơi này có Quỷ đan, đi cả đường đều vô cùng ung dung.

Điều khó chịu duy nhất chính là từng âm hồn ở đây đều mặt mày thối rữa, bốc ra mùi tanh tưởi.

Khoảng cách gần như vậy khiến người ta ghê tởm tới muốn ói.

Tốc độ hai chân của Tô An Lâm không chỉ tăng nhanh, cố ý vòng qua mấy âm hồn, mà còn nhảy qua mấy viên đá vụn quay đầu.

Không khỏi nhìn qua bên Cầm Tiên Tử, điều khiến Tô An Lâm kinh ngạc là nơi ghê tởm như vậy, sắc mặt nàng lại vẫn như bình thường.

‘Ta không tin trên người nữ nhân này không gánh mấy trăm mạng người.’

Bởi vì theo Tô An Lâm thấy, chỉ có cuồng ma giết người như vậy mới có thể không thay đổi sắc mặt khi ở đây.

Ví dụ nhìn Tôn Diễm Hồng, nàng cũng là vẻ mặt ghê tởm.

Cuối cùng sau khi vòng qua từng âm vật, Tô An Lâm đã đẩy cánh cửa của nơi này ra.

Mở cửa ra, đập vào mắt là đan dược và pháp khí bày la liệt.

Mặc dù tuổi tác lâu đời, nhưng cũng không tầm thường.

Ở giữa có bia mộ, không phải bia mộ của người chết, bên trên viết một hàng chữ.

“Người vào mật thất này có thể lấy ba vật phẩm, rời đi từ cửa lớn bên phải.”

Đi đến đây đã không còn ký ức của Quỷ Da Người nữa.

Tô An Lâm nhìn xung quanh, bên trái đều là đan dược, tên mỗi loại đan dược đều có ghi chép.

Bên phải là pháp khí, cũng đều là pháp khí từ nhất phẩm đến tam phẩm.

Ở giữa thì là từng dãy giá sách, các loại công pháp bày la liệt.

Mà ở bên trái còn có một cửa lớn.

“Người vào cửa này, không được nhặt vật phẩm ở phòng này.”

“Cũng tức là nơi này cho chúng ta một lựa chọn!”

Tô An Lâm đã hiểu, vỗ giá sách trước mặt nói:

“Hoặc là lấy chỗ tốt ở đây rời đi! Hoặc chính là tiếp tục tiến về phía trước.”

Cầm Tiên Tử khẽ gật đầu:

“Ngươi thấy thế nào?”

“Ta chuẩn bị tiếp tục tiến về phía trước, mục tiêu của chúng ta là Thánh khí!”

Tô An Lâm nhìn xung quanh, đồ tốt ở đây tuy tốt, nhưng với thực lực bây giờ của hắn quả thật có cũng được không có cũng chẳng sao.

Tôn Diễm Hồng thì lại kích động.

Lại tiến về phía trước, cho dù có được Thánh khí cũng không thể là của nàng.

Cho nên, lựa chọn thông minh của nàng chính là từ bỏ.

“Phịch!”

Tôn Diễm Hồng đột nhiên quỳ xuống, nói với Cầm Tiên Tử và Tô An Lâm:

“Hai vị đại nhân, có thể ta… ta phải đi rồi.”

Tô An Lâm không hề thấy kỳ lạ đối với lựa chọn xem xét thời thế của Tôn Diễm Hồng.

“Cũng tàm tạm rồi, ngươi đi đi.”

Cầm Tiên Tử nói, rồi tiện tay cầm lấy thư tịch trên giá sách nói:

“Tự mình chọn ba món đồ đi.”

“Không kiến nghị ngươi lấy nhiều.”

Tô An Lâm nhắc nhở.

Hắn cảm thấy nơi này có nhắc nhở như vậy rồi, thì nhất định phải tuân thủ.

Bởi vì rất có thể đây cũng là một khảo nghiệm, khảo nghiệm đối với khát vọng của con người.

Tôn Diễm Hồng vốn cũng không muốn lấy nhiều.

Nàng chọn một quyển công pháp Huyền cấp, có công pháp này, nàng sẽ có hy vọng tiến vào Khí Cảm cảnh.

Sau đó, nàng lại lấy một lọ đan dược và một bảo kiếm pháp khí nhất phẩm.

Cất đồ xong, Tôn Diễm Hồng cảm thấy mỹ mãn, thầm nói lần này không uổng công đến.

Tôn Diễm Hồng lại chắp tay tới trước mặt Tô An Lâm và Cầm Tiên Tử:

“Vậy ta đi đây, ta ở bên ngoài chờ hai vị một canh giờ, nếu quá giờ, thì ta sẽ trở về trước, sau này tiến vào Man Hoang chi địa, có duyên gặp lại sau.”

Nàng cũng không dài dòng, dứt lời đã đi về phía cánh cửa bên phải.

“Vậy chúng ta vào thôi.”

Cầm Tiên Tử bước một bước, đột nhiên nghiêng đầu:

“Đệ Ngũ Thành An, ngươi muốn Thánh khí không?”

Tô An Lâm sửng sốt, nghĩ ngươi không phải đang hỏi thừa à.

“Đương nhiên muốn, có điều ta có thể đến được nơi này là ngươi dẫn ta đến, ta không hề tham lam.”

“Nếu ngươi muốn, ta có thể cho ngươi.”

Cầm Tiên Tử nói, rồi giải thích:

“Ngươi đừng hiểu nhầm, chủ yếu là ta đã đến Khí Cảm cảnh, thực lực mạnh hơn ngươi, đến lúc đó tiến vào Man Hoang chi địa, ngươi cũng có sức tự bảo vệ bản thân.”

Lời giải thích này…

Gượng ép quá.

Rõ ràng là bản thân muốn có được Thánh khí, tiến vào Man Hoang chi địa sẽ tiện hơn chút.

Lúc này, Tô An Lâm lại phát hiện, mẹ nó hắn hơi cảm động rồi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...