Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 918: Chương 918: Nguyên Nhân
Tô An Lâm nói:
“Ải đầu tiên, mưa tên.”
“Sau khi tiến vào, vạn tiễn cùng bắn, những cái này đều không phải mũi tên bình thường, lực xuyên thấu cực mạnh. Lát nữa các ngươi cứ đứng phía sau ta.”
“Ngươi có thể làm được không?”
Vẻ mặt Cầm Tiên Tử lo lắng.
“Nam nhân sao có thể nói không được!”
Tô An Lâm thản nhiên cười, trực tiếp đẩy cửa.
Điểm này hắn vẫn rất có tự tin.
Nguyên nhân không gì khác, với nhục thân của hắn, cho dù là áp chế thực lực thì nhục thân vẫn đao thương bất nhập như cũ!
Vừa bước vào, ba người cảm thấy trên không trung có một sức mạnh khổng lồ chèn ép xuống.
Tôn Diễm Hồng chỉ cảm thấy sức mạnh nhanh chóng trôi mất, cơ thể bỗng chốc không chống đỡ được, nửa quỳ dưới đất.
“Phụt!”
Vốn dĩ nàng đã không kiên trì được, lúc này cơ thể suy yếu, lại cộng thêm trọng lực, không nhịn được phun ra máu tươi.
“Không sao chứ?”
Cầm Tiên Tử nói.
Tôn Diễm Hồng đứng ở phía sau nàng, thở dốc:
“Ta có thể nhịn được.”
Nàng lập tức nuốt đan dược.
Tô An Lâm đi về phía trước, đây là một căn phòng rộng rãi.
Ở giữa chỉ có một lối đi như cây cầu nhỏ.
Trên tường sắt phía trước có chi chít chỗ trống!
“Đệ Ngũ Thành An, nếu ngươi không kiên trì được, ta sẽ lập tức giúp sức cho ngươi.”
Cầm Tiên Tử lạnh nhạt nói.
Mặc dù thực lực của nàng cũng bị trận pháp ở đây áp chế, nhưng âm vật trong cơ thể không phải là để trưng cho đẹp.
Tô An Lâm gật đầu:
“Cầm Tiên Tử, nếu ta chết, có thể đồng ý với ta một chuyện không?”
Cầm Tiên Tử hơi sửng sốt, ánh mắt phức tạp:
“Nói!”
“Cho ta xem thử quyển sách kia.”
“Ngươi đã chết rồi làm sao cho ngươi xem?”
Cầm Tiên Tử hừ lạnh, tên này cố ý trêu đùa nàng đây mà.
Lá gan càng ngày càng to rồi!
Tô An Lâm thản nhiên cười:
“Ý của ta là trước khi chết.”
“Mũi tên đến rồi, ngươi cẩn thận chút!”
Tô An Lâm không nói đùa nữa.
Bởi vì trước mắt, từng mũi tên đã ló ra từ bên trong lỗ hổng.
“Kim Cương Thiết Cốt Công!”
Trong lòng Tô An Lâm khẽ quát!
Một kim quang bao phủ.
“Trốn kỹ!”
Vèo vèo vèo!
Từng mũi tên che kín bầu trời bắn về phía chỗ Tô An Lâm.
Trên người Tô An Lâm tản ra gợn sóng kim quang, ngăn chặn tất cả mũi tên.
Phập phập phập…
Mũi tên va chạm lên kim quang, phát ra từng đợt dao động!
“Theo sát ta!”
Tô An Lâm sải bước tiến về phía trước, chạy rất nhanh.
Cuối cùng đã đi đến chỗ cây cầu, nhưng lúc này phía sau truyền tới tiếng nói.
“Nơi này thế mà còn có người!”
“Chẳng trách bên ngoài đều bị phá hoại thành đống đổ nát, thì ra là vậy!”
Cầm Tiên Tử cau mày, nghiêng đầu nhìn, lại có bốn nam tử xông vào, chắc là người may mắn sống sót, cũng giết đến bên này rồi.
Tô An Lâm đi tiếp:
“Đừng để ý tới họ.”
“Phía trước kia, đều là nhân loại, đi chung đi.”
Ánh mắt bốn người phía sau chợt sáng lên, nhìn thấy là hai nữ một nam, đầu tiên là số lượng ít hơn họ.
Hơn nữa hai nữ nhân có thể lợi hại đến đâu.
Cho dù rất lợi hại, đến nơi này họ phát hiện thực lực đều bị áp chế đến Nội Khí tầng 1, mọi người đều có cảnh giới giống nhau, dù sao cũng không sợ.
Tô An Lâm đã đi đến đầu cuối, vừa đẩy cửa, vừa nói:
“Ải thứ hai, sương độc!”
“Sương độc à, vậy chúng ta nín thở.”
Cầm Tiên Tử nói.
“Đúng vậy, hơn nữa bên trong còn có quỷ vật, chúng ta có thể sử dụng Quỷ đan rồi.”
Tô An Lâm nói.
Lúc trước Cầm Tiên Tử từng nói, Quỷ đan của nàng có thể khiến âm vật không cảm nhận được khí tức của họ, nhưng thời gian không dài.
Bây giờ, họ đã đến được nơi này, có thể sử dụng rồi.
Cầm Tiên Tử gật đầu, lấy Quỷ đan ra.
“Ta chỉ có hai viên.”
Nàng nói với Tôn Diễm Hồng.
“Không sao, không sao.”
Tôn Diễm Hồng đã tới được nơi này, tất nhiên hiểu lý lẽ.
…
Hai người ăn Quỷ đan, Tô An Lâm chẹp miệng, không có vị gì.
Nhưng mà trong bụng có âm lực đang tràn ra từng chút một.
“Này, mấy người các ngươi, tai điếc rồi à?”
Lúc này, bốn người phía sau cuối cùng đã đuổi tới nơi.
Tô An Lâm hơi cau mày:
“Ăn nói kiểu gì thế? Có quen các ngươi không?”
“Bảo các ngươi dừng lại, nghe thấy không?”
Cầm Tiên Tử hơi không vui:
“Không quen các ngươi, tại sao phải dừng lại?”
“Tiểu nương bì ngươi tính tình còn nóng quá nhỉ.”
Tô An Lâm lạnh lùng cười, đột nhiên ra tay:
“Dám mắng người, chết đi!”
Hắn không nể mặt hắn ta, ra tay như chớp, chộp lấy vai của đối phương.
“Can đảm lắm!”
Người này vừa muốn phản kháng, nhưng đã không kịp, một khúc xương trực tiếp bị Tô An Lâm móc xuống.
“A…”
Máu me đầm đìa.
Tô An Lâm vốn muốn ra tay với ba người phía sau, động tác của Cầm Tiên Tử lại nhanh hơn.
Trên người nàng tràn ra ý lạnh, chỉ trong nháy mắt ba người còn lại đã bị đóng băng.
Tô An Lâm:
“…”
Tổn thất ba điểm kinh nghiệm, cảm giác như quay người cái đã mất một trăm triệu.