Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 917: Chương 917: Số Lượng

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn nín thở, đè tạp niệm trong lòng xuống, sức mạnh to lớn bộc phát!

“Ngươi, chết đi!”

Bịch!

Tay của người mỏ chim bị cắt rời ra, vụn đá rơi đầy đất, tất cả đều biến thành phấn vụn.

“Grào!”

Người mỏ chim thét lên chói tai, mỏ chim đập về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm lập tức phát động Kim Cương Thiết Cốt Công, kim thân chợt lóe, ngăn cản công kích.

Trong phút chốc, Tô An Lâm không hề do dự, thúc giục nội khí, lại đánh ra một quyền.

Lượng lớn nội khí phát ra, ngưng tụ thành mấy quyền phong, đập người mỏ chim nát vụn.

“Là tượng đá âm vật!”

Cầm Tiên Tử nhận ra những thứ này.

Tô An Lâm để ý sau khi người mỏ chim ngã xuống đất, trong một đống vụn đá có máu tươi màu đen chảy ra, tản ra một mùi hương kỳ lạ.

“m vật, tượng đá!”

Tô An Lâm lẩm bẩm.

“Tất cả đều cử động rồi.”

Tôn Diễm Hồng chú ý thấy những tượng đá hai bên hành lang đều cử động, sắc mặt bỗng chốc thay đổi.

Thực lực của nàng không cao, đối phó với mấy cái còn được, nhưng số lượng nhiều như vậy thì khiến nàng đau đầu rồi.

Cầm Tiên Tử xông lên trước, giọng điệu lạnh nhạt:

“Ra tay!”

Rầm!

Cầm Tiên Tử đánh về phía quái đầu voi xuất hiện ở trước mặt, vừa chạm vào đã bộc phát ra một tiếng vang rất lớn.

Quái đầu voi khẽ rống lên, cánh tay tráng kiện lại đập tới.

Nhưng tay của nó vừa giơ ra, đã rơi xuống đất.

Thì ra ngay nháy mắt vừa rồi, cánh tay của quái đầu voi đã bị chém xuống.

Tốc độ thật sự quá nhanh, Tô An Lâm đã giết vào chỗ sâu.

Điều này khiến Cầm Tiên Tử hơi cau mày:

“Tên này dũng mãnh như vậy, không sợ chết à?”

Nàng đâu biết bây giờ Tô An Lâm đang chìm đắm trong sự hưng phấn kiếm điểm kinh nghiệm.

Cầm Tiên Tử phát động thần thông, tiến về phía Tô An Lâm:

“Đệ Ngũ Thành An, số lượng thứ này ở phía trước không ít, ngươi phải nhìn cho kỹ.”

“Cầm Tiên Tử hãy yên tâm.”

Tô An Lâm cười.

Ngay sau đó, cơ bắp cả người hắn lại căng phồng lần nữa.

Hai quái đầu voi lần lượt giơ nắm đấm, đập lên sống lưng của hắn.

Nhưng mà Tô An Lâm không hề động đậy.

Thấy cảnh này, đôi môi đỏ của Cầm Tiên Tử khẽ nhếch lên, vẻ mặt sững sờ.

Hình như… nàng nghĩ Tô An Lâm yếu quá rồi.

Tên này còn mạnh hơn tưởng tượng của nàng nhiều.

Ầm ầm ầm!

Rất lâu rồi Tô An Lâm không được chiến đấu thoải mái như vậy, lúc này, hắn tỏ ra rất hưng phấn.

Cơ thể to lớn bây giờ giống như máy xúc đất vậy, đẩy lùi hết quái vật ở trước mặt.

Tôn Diễm Hồng ở phía sau chỉ là nhặt nhạnh chỗ tốt, giải quyết một vài quái vật bị đánh chỉ còn máu tàn.

Nàng không khỏi nuốt từng ngụm nước bọt:

“Sao ta cảm thấy Đệ Ngũ Thành An còn biến thái hơn Cầm Tiên Tử!”

Đương nhiên, biến thái ở đây là nhấn mạnh sự mạnh mẽ!

Một lát sau, Tôn Diễm Hồng chạy ra hơn mấy trăm mét, chú ý tới Tô An Lâm và Cầm Tiên Tử đều đã dừng lại.

“Đã giải quyết xong rồi.”

Tôn Diễm Hồng chạy qua, trước mặt là một cánh cửa đồng khổng lồ.

Tô An Lâm sờ cánh cửa đồng lớn, nghiêng đầu nhìn về phía Cầm Tiên Tử:

“Ký ức của Quỷ Da Người chính là bắt đầu từ chỗ này, lúc trước nó là âm vật ở đây.”

“Phía trước còn có cái gì?” Cầm Tiên Tử quan sát cửa đồng, bên trên khắc một vài hoa văn ly kỳ cổ quái.

Nàng cũng không hiểu những thứ này là cái gì.

“Trận pháp, một trận pháp kỳ lạ, người nào vào trong, thực lực đều sẽ bị áp chế đến Nội Khí tầng 1!”

Tô An Lâm nhớ lại một vài nội dung nói.

“Cái gì?”

Tôn Diễm Hồng và Cầm Tiên Tử đều sửng sốt.

Nhất là Cầm Tiên Tử, thực lực bị áp chế đến Nội Khí tầng 1 đối với nàng là không công bằng.

Vẻ mặt Tôn Diễm Hồng càng đau khổ.

Với Tthực lực Nội Khí tầng 7 của nàng thì đánh nhau đã hơi mất sức rồi.

Nếu lại bị áp chế đến tầng 1, vậy không phải…

Tròn chốc lát, nàng rất buồn bã.

Người duy nhất không buồn bã là Tô An Lâm.

Hắn vốn là chiến đấu vượt cấp, nếu bây giờ bị áp chế, lực phòng ngự và sức mạnh vẫn còn đó, ngược lại cũng không sợ.

“Các ngươi yên tâm, mặc dù áp chế thực lực, nhưng mà cũng không phải chỉ có một con đường chết, phía sau có ba cửa ải, đều chưa chắc cần dùng thực lực để thông qua.”

Trong lòng Cầm Tiên Tử chợt động:

“Ý của ngươi là, thử thách phía sau là đặc biệt thiết lập cho những người xông vào?”

“Đúng vậy, hơn nữa đều để lại manh mối vượt qua, chỉ cần dùng đầu óc là có thể qua ải, đến lúc đó sẽ có được Thánh khí.”

Tô An Lâm nói tiếp:

“Sở dĩ ta dám tới đây cũng là vì hiểu được chủ mộ đứng phía sau, mưu tính của hắn không phải thật sự phong ấn nơi này, mà là tìm kiếm người có duyên, có được truyền thừa của hắn.”

Truyền thừa, chính là Thánh khí!

Cầm Tiên Tử khẽ gật đầu:

“Nghe nói một vài cao nhân đều thích thiết lập các loại cơ quan mật đạo ở mộ của mình, không phải thật sự muốn đề phòng người ngoài trộm cắp, mà là để chọn người có duyên.”

Trong lòng Tôn Diễm Hồng khẽ động:

“Nói như vậy, chúng ta có hy vọng.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...