Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 916: Chương 916: Có Tiền Có Thể Sai Khiến Quỷ Thần

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Tạm biệt đệ đệ.”

“Các huynh đệ, ta đi đây.”

Tô An Lâm chắp tay với rất nhiều âm binh.

“Tạm biệt huynh đệ!”

Rất nhiều âm binh cũng lưu luyến không rời.

Người tốt nha!

Tô An Lâm rời khỏi nơi này, để ý thấy Cầm Tiên Tử cũng có mặt, hắn gật đầu nói:

“Đi thôi.”

“Chuyện gì mới xảy ra thế?”

Cầm Tiên Tử hơi không kịp phản ứng.

Nàng biết Tô An Lâm có quan hệ rất tốt với quỷ.

Nhưng mà đó chỉ giới hạn ở quan hệ với nữ quỷ.

Nhưng vừa rồi nàng đã thấy cái gì?

Tô An Lâm lại còn có quan hệ tốt với đám âm binh kia như vậy.

Điều này quá vô lý rồi, lại còn xưng huynh gọi đệ.

“Ơ… Chuyện gì là chuyện gì?”

“Ngươi xưng huynh gọi đệ với những con quỷ kia? Rốt cuộc ngươi là quỷ gì?”

Cầm Tiên Tử hỏi.

Tô An Lâm buồn cười:

“Ngươi nói chuyện này à.”

“Ngươi dùng giọng điệu gì đấy? Chuyện này còn không quan trọng sao? Những người kia là quỷ, hơn nữa là nam, ngươi không phải đã làm chuyện ghê tởm gì rồi đấy chứ?”

Cầm Tiên Tử không khỏi bắt đầu tưởng tượng bay bổng, vẻ mặt chán ghét.

Tô An Lâm biết nếu mình còn không giải thích thì thanh danh cả đời e là sẽ bị hủy hoại trong chốc lát.

“Được rồi, ta ngả bài, ăn ngay nói thật. Còn nhớ không, lúc trước đại tiểu thư Ninh phủ có nói một câu với chúng ta!”

“Nói gì?”

“Có tiền có thể sai khiến quỷ thần!”

Vừa nãy, Tô An Lâm cũng vô cùng lo lắng, không biết nên chạy trốn thế nào.

Bởi vì ba người trước đó đều thất bại rồi.

Cho dù là xin tha hay là tạo quan hệ, hay là sử dụng vũ lực để chạy trốn đều không có tác dụng!

Nếu đã như vậy, Tô An Lâm chỉ có thể sử dụng chiêu kia!

Hối lộ!

Gần đây hắn đã tích được không ít minh phiếu.

Nhất là hôm qua, Đại phu nhân đã cho hắn năm nghìn minh phiếu, bây giờ trên người tính ra có khoảng một vạn.

Sau khi hắn lấy ra một phần minh phiếu, quả nhiên cả đám âm binh kích động không thôi.

Cho dù là thống lĩnh tổng binh cũng không thể ngoại lệ, lập tức xưng huynh gọi đệ với hắn.

Thế là đã có cảnh tượng vừa rồi.

Nghe giải thích của Tô An Lâm, sắc mặt Cầm Tiên Tử trở nên kỳ quái:

“Thế này cũng được ư?”

Tô An Lâm nhún vai:

“Nói thế nào nhỉ, sinh sống ở đây lâu như vậy, ta cảm thấy nơi này đã là một xã hội kiểu mới, mỗi con quỷ đều giao dịch bằng minh phiếu! Mà những con quỷ này cũng phải tu luyện, phải ăn đồ, nên cần dùng minh phiếu để mua sắm! Cho nên, minh phiếu mới có giá trị như vậy!”

Cầm Tiên Tử bước về phía trước, bỗng nhiên hơi tự nghi ngờ bản thân:

“Tại sao trước đó ta không phát hiện ra nhỉ? Trí thông minh không đủ sao?”

Nghĩ đến đây, nàng cảm thấy bùi ngùi.

Tôn Diễm Hồng chạy qua:

“Tô đại ca, ngươi không sao chứ?”

“Không sao, xem ra nơi này chính là nghĩa trang.”

Tô An Lâm nhìn xung quanh, xung quanh không có bất cứ âm binh nào, cũng không có bất cứ âm vật nào.

Quả nhiên giống như những âm binh kia nói, họ không dám đến nơi này.

“Ngôi mộ ở ngay phía trước, đi thôi.”

Cầm Tiên Tử sờ cái nhẫn trên tay, một thanh kiếm xanh xuất hiện.

Lúc này, nàng nghiêm túc rồi, trên người tràn ra ý lạnh dồi dào.

Tôn Diễm Hồng cũng lấy ra một thanh kiếm, ngại ngùng nói:

“Ta không muốn Thánh khí, hai vị có thể yên tâm.”

“Đương nhiên yên tâm, nhưng mà nếu ngươi dám có ý đồ gây rối, ta không ngại tiễn ngươi một đoạn.”

Cầm Tiên Tử lạnh lùng nhìn nàng, u ám lạnh lẽo.

Tôn Diễm Hồng không khỏi rùng mình, gật đầu lia lịa.

“Ngươi xem, dọa người ta sợ rồi.”

Tô An Lâm mỉm cười, lấy Chấn Thiên Phủ ra.

“Đi thôi.”

Cầm Tiên Tử lạnh lùng, lúc này thoạt nhìn rất khốc liệt.

Cuối cùng đã đến giữa nghĩa trang, một ngôi mộ khổng lồ nguy nga lộng lẫy sừng sững trước mặt.

Không có bia mộ, ngôi mộ chỉ có một cửa vào cỡ lớn.

“Xem ra cũng chỉ có chúng ta đến nơi này.”

Ánh mắt Tô An Lâm xoay chuyển, không nhìn thấy người khác.

“Vào trong đi.”

Cầm Tiên Tử đi vào bên trong.

Bên dưới là một hành lang dài tối tăm, Cầm Tiên Tử vừa muốn đi, Tô An Lâm đã kéo nàng lại.

“Sao vậy?”

“Phía trước có vấn đề.”

Trong mắt Tô An Lâm, hai bên hành lang có không ít thanh máu.

“Bức tượng âm u.”

“Thanh máu: 500/500”

Cầm Tiên Tử nói:

“Ngươi phát hiện cái gì rồi?”

“Những bức tượng này có vấn đề.”

Tô An Lâm đã mở pháo hoa tín hiệu trên tay ra, chiếu sáng xung quanh.

Chỉ thấy xung quanh đều là từng bức tượng có hình dạng kỳ dị.

Phần lưng của những bức tượng này có mọc cánh, trong tay cầm đủ các loại vũ khí.

Đến mặt cũng không phải mặt người bình thường mà là mặt của đủ các loại động vật.

Người mỏ chim, người đầu voi, người hổ, đầu báo…

Hình thù kỳ quái!

Tô An Lâm cầm Chấn Thiên Phủ, không nói hai lời, bổ về phía một người mỏ chim ở gần nhất!

Nhưng đúng lúc này, người mỏ chim đột nhiên cử động, giơ tay ra, đón lấy đầu phủ của Tô An Lâm.

“Hi hi ha ha…”

Trong miệng người mỏ chim phát ra tiếng cười u ám, một tay khác bỗng đánh về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm híp mắt, giơ tay chặn lấy công kích của người mỏ chim.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...