Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 914: Chương 914: Quyết Đoán

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Ầm!”

Tô An Lâm bị đánh bay đập vào tường khiến tường lõm xuống.

“Thanh máu -89.

Trong lòng Tô An Lâm buồn bực, cùng lúc đó, một luồng âm khí khổng lồ giống như quét hình radar, xẹt qua đỉnh đầu Tô An Lâm.

Hắn ngay lập tức nhận ra, có một cỗ lực lượng mạnh mẽ trong quét hình đó.

“Thành chủ đang quan sát nơi này, nếu bị hắn phát hiện, ngươi sẽ gặp phiền phức lớn, tạm thời đừng chống cự.

Trường Bì Tiên Kinh cảnh cáo lần nữa.

Tô An Lâm yên lặng gật đầu.

Mà đám âm binh này lại nghĩ là Tô An Lâm không chịu nổi nữa, đã bị thống lĩnh tổng binh của họ đánh bại.

Thậm chí thống lĩnh tổng binh cũng nghĩ như vậy.

“Hì hì, không biết tự lượng sức mình, trói hắn lại!”

Thống lĩnh tổng binh ném một sợi xích màu đen xuống và nói:

“Trói chặt vào, ta muốn dâng hắn cho thành chủ đại nhân. Không được, hay là lát nữa móc trái tim hắn ra! Thành chủ đại nhân thích ăn trái tim nhất, ha ha...”

Hắn uốn éo đầu rồi vung tay lên, mấy âm binh đi về phía Tô An Lâm.

Dưới sự nhắc nhở của Trường Bì Tiên Kinh, Tô An Lâm không phản kháng nữa.

Ngay lúc sợi xích to gần bằng cánh tay siết chặt lại, phía trên sợi xích có một cỗ lực lượng u ám lập tức xâm nhập vào trong cơ thể, rửa sạch lục phủ ngũ tạng của hắn.

Tô An Lâm quyết đoán phát động dương lực, thì thầm với cỗ lực lượng đang gột sạch thân thể này.

Vặn vẹo đầu xong, Tô An Lâm đi theo đám âm binh ra ngoài.

Cũng may, Tôn Diễm Hồng và Cầm Tiên Tử không ở đây.

“A, vẫn còn mấy người nữa bị bắt.”

Tô An Lâm chú ý tới, thế mà vẫn còn ba người nữa bị bắt.

Đều là một đám người trước đó bỗng nhiên ra tay.

Trong đó, tên đôi tám râu ria cũng ở đây.

“Huynh đệ, không ngờ ngươi cũng bị bắt, Cầm Tiên Tử không đi theo ngươi à.”

Đôi tám râu ria tò mò nhìn xung quanh.

“Không có ở đây.”

Tô An Lâm thờ ơ nói.

“Ha ha, quả nhiên, đại huynh đệ, nghe thúc khuyên một câu, nữ nhân như Cầm Tiên Tử không giữ chắc được đâu!”

Tô An Lâm nhíu mày nói:

“Ta cảm thấy ngươi nên lo cho bản thân mình trước đi, ngươi không sợ những con quỷ này băm chúng ta thành tám mảnh à?”

“Ha ha, đại huynh đệ, nếu không phải vừa rồi ta cảm giác được lực lượng của thành chủ đại nhân quét qua, ngươi cho rằng ta sẽ bị bắt sao?”

“Xem ra ngươi có con át chủ bài?”

“Cũng coi như là thế, đợi lát nữa ta sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là thực lực! Thế nào, ngươi có hứng thú với về hợp tác với ta không?”

Tô An Lâm thờ ơ nói:

“Hợp tác thế nào?”

“Sau khi rời khỏi đây thì cùng nhau đi đến ngôi mộ! Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi phải tự mình thoát khỏi nơi này, tuy là ta có cách trốn thoát nhưng sẽ không giúp ngươi!”

Nam nhân đôi tám râu ria nhún nhún vai nói.

“Được rồi, ta tự có cách của mình!”

Thống lĩnh tổng binh đi lên phía trước, nhíu mày nhìn bốn tên nhân loại này, lập tức hơi khó chịu.

Vốn dĩ hắn muốn hiến dâng mấy tên nhân loại này cho thành chủ đại nhân, nhưng vừa rồi đại nhân lại truyền âm tới, thì ra ở một hướng khác cũng xuất hiện nhân loại tới quấy rối.

Chuyện này thì không thể trách hắn được.

Hắn dừng bước và nhìn xung quanh.

Sau khi chú ý tới bức tường hoa viên đối diện, lập tức cảm thấy nơi này là một nơi tốt để giết người.

Thôi vậy, sau khi giải quyết bốn người này, lấy được trái tim, ta giữ lại tự mình ăn cũng được.

Thống lĩnh tổng binh gật đầu với mấy âm binh.

Đám âm binh hiểu ý:

“Dẫn đi.”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động:

“Này, sao vậy?”

“Không sao đâu, ngươi đi qua sẽ biết, nhớ kỹ, kiếp sau đừng có chạy tung lung ở đây, sẽ chết người đấy.”

“Khanh khách, quả nhiên là muốn giết chúng ta.”

Đôi tám râu hưng phấn hẳn lên, không hề có chút lo lắng nào.

Thống lĩnh tổng binh đứng trước mặt một đám người, quay đầu, bỗng nhiên quát:

“Phụng lệnh thành chủ đại nhân, giết các ngươi!”

“Chờ đã, ta là tiên sinh dạy học ở Ninh phủ.”

Tô An Lâm nhíu nhíu mày, hắn quyết định cố gắng không ra tay trước, xem có thể dùng thân phận rời khỏi nơi này hay không.

Dù sao, lực lượng âm khí của thành chủ vẫn còn quanh quẩn ở gần đây, nếu hấp dẫn hắn lại đây thì chết chắc rồi!

“Đừng giết ta, ta đã nhận thành chủ phu nhân làm mẹ nuôi, các ngươi giết ta thì sẽ bị nàng oán hận đấy!”

Ở ngoài cùng phía bên trái, một nam nhân trông dáng dấp giống như một tiểu bạch kiểm đột nhiên quỳ xuống.

Thực lực của hắn không cao, đi theo sư huynh vào đây, không ngờ số mạng của sư huynh không tốt, gặp được phu nhân thành chủ đại nhân.

Ngày đầu tiên thì nhận được một hộp cơm.

Thế nhưng bởi vì bộ dáng không tệ nên trời xui đất khiến thế nào mà lại nhận thành chủ phu nhân làm mẹ nuôi.

Bây giờ, hắn muốn trốn cũng trốn không thoát, xiềng xích màu đen trên người không ngừng hấp thu lực lượng của hắn, âm khí ở trong cơ thể hắn ngang ngược đâm loạn, hắn hoàn toàn không thể trốn thoát.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...