Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 913: Chương 913: Hắn Đang Quan Tâm Ta Sao?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tên này sao lại có quỷ duyên tốt đến thế, điều này quá không hợp lẽ thường rồi!

Mãi đến khi đại tiểu thư rời đi, Cầm Tiên Tử mới lặng lẽ đi tới sau lưng Tô An Lâm.

“Duyên quỷ không tệ đấy.”

Tô An Lâm thở dài:

“Hết cách rồi, sức quyến rũ quá lớn, aiz...”

Cầm Tiên Tử:

“...”

Thời buổi này vẫn có một số người tự luyến như vậy so?

“Việc này không nên chậm trễ, đi thôi, chúng ta đi như thế nào?”

Cầm Tiên Tử nói.

“Đi!”

Tô An Lâm nhân lúc hỗn loạn, hắn đi về phía một gian nhà bên cạnh, vừa đi vừa nói:

“Từ ký ức của Quỷ Da Người cho thấy, xuyên qua luyện võ trường này, phía sau chính là một khu vực lăng mộ, ngôi mộ của Thành chủ ở ngay trong lăng mộ này.”

“Đây là luyện võ trường, bên trong có người không đây?”

Cầm Tiên Tử nói xong thì giải phóng cảm ứng.

Nhưng ở chỗ này có một cỗ quỷ lực rất mạnh, bởi vậy bất luận cảm ứng thế nào cũng có thể cảm ứng được sự tồn tại của quỷ.

“Chắc là không có vấn đề đâu, dù sao bên ngoài cũng đại thành như thế mà.”

Tô An Lâm suy đoán.

Nhưng đúng lúc này, trong căn nhà có một đám âm binh xuất hiện.

Tô An Lâm không nói nên lời, đúng là cái miệng quạ đen mà.

Trong luyện võ trường, ba người Tô An Lâm cùng Cầm Tiên Tử, Tôn Diễm Hồng đứng chung một chỗ.

Bốn phương tám hướng, đều là ác quỷ có ngũ quan tràn ngập sương đen.

“Đây là một trận đại chiến sao.”

Tô An Lâm mỉm cười.

Không thể nào không cười.

Trên đỉnh đầu của mỗi con quỷ đều có một thanh máu.

Các thanh máu đều khoảng ba trăm.

Hắn cảm thấy chuyến đi này lại có thể tăng lên không ít điểm kinh nghiệm rồi.

Vì vậy, hắn nói dứt khoát:

“Hai người các ngươi nghỉ ngơi đi.”

Tôn Diễm Hồng nhướng mày:

“Để ta ra tiếp ứng.”

“Đúng vậy, số lượng ở đây không ít, có hơn sáu mươi con lận.”

Cầm Tiên Tử nói.

Tô An Lâm lắc đầu nói:

“Không cần, phía sau có thể còn có ác linh, hiện giờ các ngươi phải bảo toàn thực lực!”

“Chuyện này...”

Cầm Tiên Tử còn muốn nói tiếp nhưng lại bị Tô An Lâm cắt ngang lời nàng:

“Ta tu luyện một môn công pháp có thời gian hồi phục ngắn, nghe ta!”

Lời nói chắc như đinh đóng cột làm cho Cầm Tiên Tử nhướng mày.

Hắn đang quan tâm ta sao?

“Giết!”

Lúc này đã không còn người hỗ trợ nữa, Tô An Lâm bước một bước xông lên chém giết.

Cầm Tiên Tử nói:

“Vậy ta chờ ngươi ở đằng sau, Tôn Diễm Hồng, chúng ta đi thôi!”

“Được.”

Hai nàng lần lượt tế xuất thủ đoạn, một trái một phải, giết thành một con đường máu.

Chờ các nàng đi khỏi, Tô An Lâm hoàn toàn hưng phấn.

Đây đều là điểm kinh nghiệm đấy.

“Làm cho cơn bão tố đến mãnh liệt hơn nữa đi!”

Đã lâu lắm rồi hắn không được chiến đấu vui vẻ tràn trề như vậy.

Lúc này, Tô An Lâm giống như một võ sĩ đánh quyền Anh, nhắm về phía âm binh khắp xung quanh.

Trên người hắn toả ra dương khí cực nóng, những nơi hắn lướt qua, quyền phong vẩy ra giống như hạt mưa rơi vậy.

Mỗi một quyền, đều có hai ba âm binh bị giảm thanh máu về 0.

Chết trong nháy mắt, có đôi khi chỉ dễ dàng như vậy.

“Thật là ghê gớm, sức mạnh tu luyện của nhân loại này có gì đó rất kỳ quái!”

Cách đó không xa, một âm binh quay đầu nói:

“Các ngươi bao vây hắn, ta đi gọi thống lĩnh tổng binh!”

Rầm rầm rầm!

Tô An Lâm liên tục đánh đấm, mật độ âm binh trong nhà càng lúc càng ít.

Một lát sau, hắn cũng nhìn vào điểm kinh nghiệm của mình.

“Danh tính: Tô An Lâm. Cấp độ 18.”

“Thanh máu: 1350/1350+.”

“Điểm kinh nghiệm: 60000/200000.”

60.000!

Nhưng bây giờ cần rất nhiều tổng điểm kinh nghiệm, áp lực cũng hơi lớn.

Hắn không có ý định lãng phí thời gian nữa, lập tức đi vào bên trong.

“Ầm ầm!”

Đột nhiên, cánh cửa lớn của căn nhà phía trước bị phá tan.

Tô An Lâm tập trung nhìn kỹ.

“Thống lĩnh tổng binh.”

“Dải máu: 1300/1300.”

Tô An Lâm ngây người.

Khá lắm, thanh máu của thống lĩnh tổng binh không ngờ lại cao như vậy.

Vậy thanh máu của Thành chủ đại nhân sẽ cao bao nhiêu đây?

Tô An Lâm lập tức ý thức được, chỉ e là đẳng cấp của thống lĩnh tổng binh trước mặt này đã vượt qua Quỷ Vương rồi.

“Nhân loại hèn mọn, ngươi dám quấy rối ở chỗ này, ha ha, nhưng cũng không sao, giết ngươi để hiến tế cho Thành chủ đại nhân thân yêu của ta cũng được.”

Thống lĩnh tổng binh này cao khoảng hơn bốn mét.

Cả người mặc giáp đen, khuôn mặt thối rữa.

Lưng hơi gù, đằng sau lại mọc ra từng cây gai ngược làm giáp trụ, vô cùng sắc bén.

Đây sao có thể là âm vật, rõ ràng là một con quái thú.

Ầm!

Hai chân con quái thú cong lên, nhanh nhẹn nhảy tới trước mặt Tô An Lâm.

Ngay lúc Tô An Lâm định ra tay, trước mặt xuất hiện gợi ý.

“Đừng đánh trả!”

Ánh mắt Tô An Lâm ngưng thần.

Mặc dù tên quái thú trước mặt này hơi khó đối phó, nhưng nếu kiên trì chống đỡ cũng không phải không thể.

Nhưng Trường Bì Tiên Kinh lại bảo hắn không được đánh trả.

Chắc chắn có nguyên nhân.

Chịu đựng một lát cũng sẽ không chết, Tô An Lâm quyết đoán giảm bớt lực.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...