Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 912: Chương 912: Các Ngươi Đi Chỗ Nào Đấy?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"May mắn ta thật sự lạnh lùng, ta không cần ngụy trang."

Tô An Lâm thầm nói.

Tiến vào trong phủ thành chủ, trong lòng Tô An Lâm khẽ động. Hắn cảm giác được quy tắc đang trói buộc trên người mình đột nhiên biến mất, nội khí trong người cũng đang khôi phục lại từng chút một. Hắn nắm chặt tay, lực lượng trong người bạo động.

Đồng thời hắn cũng cảm nhận được một cổ lực lượng khổng lồ thoát ra từ trên người Cầm tiên tử. Cầm tiên tử cũng đã khôi phục lại. Quả nhiên thực lực của cao thủ Khí Cảm cảnh rất cường đại, Tô An Lâm cảm nhận được một cổ áp lực.

Thực lực của Tôn Hồng Diễm bên người hắn cũng không tệ, căn cứ vào thanh máu cùng với hơi thở của nàng, Tô An Lâm đánh giá thực lực của nàng nằm ở tầng thứ bảy Nội Khí.

Đội ngũ khua chiêng gõ trống tiến vào trong phủ thành chủ, Tô An Lâm mang theo ký ức của Da Người Quỷ đã biết được vị trí sơ lược của mộ táng.

"Đợt lát nữa ta lấy danh nghĩa đi tìm đám quỷ nhỏ, ba người chúng ta rời khỏi chỗ này."

Tô An Lâm lặng lẽ nói.

Nhưng đúng vào lúc này, đám người râu chữ bát với mới đáp lời với Tô An Lâm lại đột nhiên rời khỏi đội ngũ. Đám người này đi về phía ngõ nhỏ.

"Này, các ngươi đi chỗ nào đấy?"

Một tên âm binh cao lớn uy mãnh quát lên.

"Chúng ta đi nhà xí."

Râu chữ bát nói.

"Đi nhà xí mà kéo theo nhiều người như vậy?"

Âm binh quát:

Đứng lại hết cho ta."

Nhưng lúc này, không có ai thèm nghe theo lời bọn hắn nói nữa.

Lực lượng của mọi người đã khôi phục lại rồi, nơi này không hề bị quy tắc giới hạn, bởi vậy cho nên mấy tên võ giả hừ lạnh một tiếng.

"Ta đã sớm khó chịu với các ngươi rồi, hiện tại lão phu đã khôi phục thực lực, còn phải đứng yên cho các ngươi trút giận?"

"Ta cũng thế, dám đào tròng mắt của bổn thiếu gia ta, nếu là ở bên ngoài, ta sẽ diệt cả nhà các ngươi."

"Giết!"

Mấy tên võ giả dũng mãnh động thủ.

Đám âm binh biến đổi sắc mặt.

"Lớn mật, dám cả gan làm loạn trong phủ thành chủ."

"Giết!"

Một đoàn âm binh vây quanh họ. Nhưng sau khi những võ giả này khôi phục lực lượng, thực lực của họ đã trở nên siêu quần. Không ít người dùng đại chiêu, chỉ trong nháy máy đã làm cho âm binh hồn phi phách tán.

Đám quỷ vật đến đây làm khách cũng biến sắc.

"Dám quấy rối ở chỗ này."

"Quả nhiên, nhân loại không phải là thứ gì tốt đẹp."

"Giết họ, hiến tế cho thành chủ đại nhân."

"Oang oang oang...."

Vài con Quỷ Vương giải phóng âm khí nồng đậm trên người, âm khí che trời lấp đất lao về phía đám nhân loại.

Tô An Lâm nhìn về phía Cầm tiên tử khẽ gật đầu:

"Đây là cơ hội tốt, chúng ta mau đi thôi."

"Đi!"

Hai người và Tôn Hồng Diễm cùng đi ra ngoài, nhưng đúng lúc này, có một tên âm binh bỗng nhiên ngăn họ lại.

"Các ngươi cũng là nhân loại."

“Các ngươi cũng là nhân loại, muốn đi đâu? Có phải cũng muốn ra tay giống như những nhân loại ti tiện kia hay không?”

Vẻ mặt âm binh oán hờn, ngũ quan có hắc khí phun trào.

Tô An Lâm đứng ra, nghiêm mặt nói:

“Ta là tiên sinh dạy học, đang đi tìm mấy quỷ hài tử!”

“Quỷ hài tử? Đùa cái gì thế.”

“Hắn không nói đùa, hắn đang giúp chúng ta tìm hài tử.”

Lúc này, đại tiểu thư xuất hiện.

Tô An Lâm sửng sốt, không ngờ lại là đại tiểu thư.

Đại tiểu thư đi tới trước mặt âm binh và đưa minh phiếu có giá trị qua.

Nhìn thấy minh phiếu, hắc khí trên mặt của âm binh lập tức tản đi, vui vẻ nở nụ cười:

“Đây chẳng phải là Ninh đại tiểu thư sao, ngươi khách khí quá rồi?”

Đại tiểu thư mỉm cười nói:

“Cất đi, những người này là hảo bằng hữu của ta.”

“Hiểu rồi, hiểu rồi, nếu là hảo bằng hữu của Ninh đại tiểu thư thì cũng chính là hảo bằng hữu của bọn ta, bây giờ ta đi đây.”

Có tiền là có thể sai khiến cả quỷ thần, câu nói này quả nhiên không sai.

Chờ âm binh rời đi, đại tiểu thư đi tới trước mặt Tô An Lâm, vuốt cằm nói:

“Ta biết ngươi muốn đi nên cố ý tới tiễn ngươi một đoạn.”

“Đa tạ đại tiểu thư.”

Tô An Lâm cảm kích.

“Lần trước đại nương ta nói, bảo ta cưới ngươi, ngươi nghĩ thế nào?”

Đại tiểu thư cười nói.

Tô An Lâm sửng sốt:

“Ý của đại tiểu thư là...”

“Ngươi không cần giả ngu, hơn nữa, tuy là thời gian quen biết ngươi không dài, nhưng ta vẫn rất nhớ nhưng kỹ thuật của ngươi.”

Đại tiểu thư tiến lên, vỗ vỗ bả vai Tô An Lâm:

“Nếu không phải bởi vì ngươi là người sống, ta thật sự muốn cưới ngươi đấy.”

“Khanh khách...”

Đại tiểu thư bật cười, sau đó lui ra phía sau vài bước, xua tay:

“Đi thôi, hy vọng ngươi có thể lấy được Thánh khí, nhưng nếu chuyện này thật sự không thể làm được thì nên rời đi đi.”

Tô An Lâm thở dài, gật gật đầu:

“Đi thôi.”

Cầm Tiên Tử ở bên cạnh bày ra sắc mặt cổ quái.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...