Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 910: Chương 910: Ngoại Trừ Chúng Ta
Tô An Lâm bỗng nhiên cảm thấy có chút luyến tiếc, nếu cẩn thận ngẫm nghĩ lại thì cuộc sống sinh hoạt ở nơi này đúng là muôn màu muôn vẻ, quen biết được rất nhiều quỷ tốt. Bởi vậy có thể thấy được, quỷ cũng không phải là hoàn toàn xấu xa.
"Đúng thế, không cần biết hôm nay có thành công hay không, chúng ta đều phải rời khỏi chỗ này."
Cầm tiên tử khẽ gật đầu.
"Ta đi ra ngoài trước."
Tô An Lâm thấy Tôn Hồng Diễm tiến vào, trong tay bưng theo không ít đồ ăn.
Thấy Tô An Lâm rời đi, thần sắc căng chặt trên mặt Cầm tiên tử buông lỏng xuống.
Tuy nàng đã học theo nội dung ở trong sách, nhưng đến khi thật sự nói chuyện với nhau, không hiểu sao nàng vẫn còn chút khẩn trương, khiến cho nàng quên mất động tác tiếp theo phải làm cái gì.
"Phì phì phì, ta đang miên man suy nghĩ cái gì?"
Cầm tiên tử lắc đầu, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng. Tuy rằng giả vờ làm tiên tử thanh lãnh đúng là khiến cho người ta mệt mỏi, nhưng vẫn có tác dụng. Ít nhất, như vậy sẽ khiến cho người ta cảm thấy nàng không phải là người tùy tiện.
Đúng thế, thật tốt.
...
Tùng tùng tùng!
Tùng tùng tùng!
Buổi sáng, toàn bộ Ninh phủ đã bị tiếng khua chiêng gõ trống đinh tai nhức óc bao phủ. Ở chỗ cổng lớn đã bày bộ kiệu lớn tám người khiêng, vô số gia đinh nha hoàn sắp xếp thành mấy hàng, chuẩn bị đi tới phủ thành thủ.
Hiện tại sắp phải xuất phát đi tới phủ thành chủ, bởi vì Tô An Lâm là tiên sinh dạy học cho nên nhiệm vụ của hắn là trông coi mấy tên quỷ nhỏ. Dưới sự kiến nghị của hắn, Tôn Hồng Diễm và Cầm tiên tử cũng được phân công đi hỗ trợ trông coi đám quỷ nhỏ.
"Cảm ơn ngươi, Tô đại ca."
Tôn Hồng Diễm cực kỳ cảm động.
Nếu không phải Tô An Lâm đã giúp nàng tìm được công việc này, thì công việc nguyên bản của nàng là đi dọn đồ vật cùng với một đám quỷ. Nếu tính sai đồ vật, không khác gì không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ bị giết chết! Đám quỷ kia còn đang nhìn chằm chằm vào nàng thầm đợi nàng phạm sai lầm, nghĩ lại đúng là đáng sợ.
"Không có chuyện gì, đợi tới lúc tiến vào trong phủ thành chủ, ngươi hợp tác với bọn ta, đi theo ta và Cầm tiên tử, sẽ không bạc đãi ngươi."
Tô An Lâm bình tĩnh họa bánh vé, đôi mắt cũng không thèm nháy.
"Được được, ây da, bên kia có thật nhiều người."
Lúc một đám người chuẩn bị xuất phát, Tôn Hồng Diễm chú ý đến trên đường phố có rất nhiều đội ngũ đang đi tới phủ thành chủ để tặng lễ. Mà trong đội ngũ này còn có không ít người sống!
"Xem ra, ngoại trừ chúng ta thì vẫn còn có rất nhiều người còn sống."
Cầm tiên tử nói.
"Dù sao những người tiến vào nơi này đều là cao thủ, trong tay không có tí thủ đoạn nào thì đúng là không dám tiến vào đâu."
Tô An Lâm nói.
Đám người sống này cũng có không ít, tính sơ lược mấy đội ngũ vừa đi qua thì có đến hơn bốn mươi người. Đương nhiên, đại đa số họ cũng chưa được sống dễ chịu thoải mái như Tô An Lâm.
Có người bị coi như nô lệ đê tiện nhất, phải đi kiêng đồ vật. Có nữ nhân bị ác quỷ ôm, không thèm kiêng dè vuốt ve. Còn có càng nhiều người đã bị lấy mất một ít bộ phận trên cơ thể, cả người toàn là thương tích.
Đám người này thấy Tô An Lâm và Cầm tiên tử, đều cảm thấy cực kỳ chấn động. Hai người này không có chuyện gì cả. Đại lão, đúng là cấp bậc đại lão.
Đặc biệt là lúc họ thấy Tô An Lâm phải trong tay hắn còn đang cầm chày cán bột, còn đứng đó trông coi một đám quỷ nhỏ. Nếu đám quỷ nhỏ này không chịu nghe lời, Tô An Lâm sẽ cầm lấy chày cán bột vung tới, đánh cho đám quỷ nhỏ này đầu óc và máu loãng bay ra, thảm không nỡ nhìn. Mà các trưởng bối của đám quỷ nhỏ này thấy một màn như vậy đều cảm thấy rất vừa lòng.
"Có tiên sinh dạy dỗ, bọn nhỏ nhất định sẽ trưởng thành khỏe mạnh."
Đại phu nhân rất vừa lòng.
"Đúng vậy Đại phu nhân, hiện tại bọn nhỏ đã hiểu chuyện ra rất nhiều rồi."
Nhị phu nhân mỉm cười.
"Nghe Tô An Lâm nói, hắn là do ngươi mời đến, lão nhị, ngươi đúng là có tâm."
Nhị phu nhân vội vàng cúi đầu nói:
"Đóng góp cho gia tộc là chuyện mà ta nên làm."
"Ừ, lúc sau ta sẽ bảo lão gia đi tới phòng của ngươi."
"Cảm ơn Đại phu nhân."
Nhị phu nhân rất cao hứng. Mà một đám quỷ nhỏ bị đánh tới mức kêu cha gọi mẹ.
Đội ngũ dài dằng dặc đi tới trước cửa phủ thành chủ. Phía trước là một đám quỷ binh ăn mặc kim giáp, uy phong bừng bừng đang đứng canh. Bên cạnh họ là một đám quỷ mã.
Âm binh!
Đây là quân đội mạnh nhất ở nơi này, thuộc về thành chủ đại nhân. Dưới ánh nhìn chăm chú của đám âm binh, đội ngũ chậm rãi đi vào bên trong.
"Đại huynh đệ, ngươi được lắm, còn có thể đánh cả quỷ."
Ngay lúc Tô An Lâm đang chuẩn bị đi vào trong thành, bên người hắn đột nhiên xuất hiện ba nam nhân. Họ thuộc một chi đội ngũ của Trương gia, phụ trách việc khuân vác hàng hóa.