Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 909: Chương 909: Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan
"Khụ khụ, không có gì, chỉ là một ít tạp ký mà thôi, khá hay."
"Thế sao? Vậy cho ta xem đi."
"A.... Không được!"
"Tại sao lại không được?"
"Ta còn đang đọc dở."
"Vậy chờ ngươi đọc xong lại đưa cho ta."
"Đi về trước đi."
Cầm tiên tử lắc đầu, trực tiếp thu sách vào trong người.
Lúc đi hai người ra ngoài, Cầm tiên tử đi ngang qua Tô An Lâm, cánh tay bỗng nhiên cọ vào người Tô An Lâm một cái. Trên người nàng lạnh băng. Tô An Lâm sửng sốt một chút.
"Làm sao thế?"
Cầm tiên tử chớp chớp mắt hỏi.
…
"A...Không có chuyện gì, không có chuyện gì cả."
Tô An Lâm lắc đầu, không hiểu sao lại cảm thấy hành động của Cầm tiên tử trở nên quái quái.
Rời khỏi chỗ này, Tô An Lâm tìm được một đám quỷ nhỏ, sau đó đuổi bọn hắn trở về nhà, cuối cùng đi về đình viện. Suốt một đường đi vẫn luôn thông suốt thuận lợi.
Trở về trong phòng, Tô An Lâm lấy hết đan dược ra.
"Tôn Hồng Diễm, hai viên đan dược này để cho ngươi, cảm ơn ngươi đã cung cấp manh mối về thư phòng."
Tô An Lâm lấy ra hai viên đan dược có tác dụng bổ sung nội khí. Loại đan dược này chỉ có tác dụng tốt nhất vào lúc mới sử dụng lần đầu tiên, từ đó về sau hiệu quả sẽ dần giảm xuống.
Cho nên Tô An Lâm lấy thứ này ra để đưa cho nàng. Hắn làm việc từ trước đến nay luôn luôn thưởng phạt rõ ràng, chính hắn được ăn thịt, cũng sẽ cho đồng bọn hợp tác ăn nước canh, đây là chuyện đương nhiên.
Ánh mắt Tôn Hồng Diễm sáng lên, nhận lấy hai viên đan dược:
"Cảm ơn, cảm ơn Tô đại ca!"
Nàng đã nói rồi, đúng là không nhìn lầm người, Tô An Lâm không phải là loại người vong ân phụ nghĩa.
Lúc Tô An Lâm chuẩn bị phân chia đan dược cho Cầm tiên tử, Cầm tiên tử lại lắc đầu, sắc mặt lạnh lùng:
"Ta không cần."
Tô An Lâm sửng sốt:
"Không cần?"
"Ta đã đến Khí Cảm cảnh, những đan dược đó không có tác dụng gì với ta cả."
Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái, bởi vì theo như những gì hắn được biết thì những đan dược này có cấp bậc rất cao, cho dù đã là cao thủ Khí Cảm cảnh thì vẫn có chút tác dụng.
Chuyện này tuyệt đối không đơn giản như là Cầm tiên tử nói. Hơn nữa, nếu ngay từ đầu Cầm tiên tử đã không muốn những thứ này, tại sao nàng lại muốn đi tới nơi nguy hiểm như thư phòng với hắn chứ?
Tôn Hồng Diễm nhìn Tô An Lâm cùng với Cầm tiên tử, bỗng nhiên cười cười. Nàng dường như đã nhận ra được một ít gì đó, ánh mắt nhìn Tô An Lâm lập tức xuất hiện tia hâm mộ. Có điều, nàng rất thông minh, vẫn chưa nói gì cả.
"Nếu không thì ta đưa Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cho ngươi?"
Tô An Lâm thử hỏi. Hắn cho rằng Cầm tiên tử muốn cái này. Đối với Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, đúng là Tô An Lâm cảm thấy rất có hứng thú, nhưng cũng không phải là quá mức cấp thiết. Hiện tại điểm thuộc tính của hắn không ít, không cần lo lắng sẽ gặp phải chuyện không may.
"Cũng không cần đâu."
Chuyện làm cho Tô An Lâm cảm thấy ngoài ý muốn là Cầm tiên tử vẫn lắc đầu nói:
"Ngươi cứ cầm lấy đi, hiện tại sắc trời đã tối rồi, mau đi nghỉ ngơi sớm một chút."
"À."
Tô An Lâm nhún nhún vai, thu hồi Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan lại.
Sau khi phân chia đồ xong, Tô An Lâm nằm trên giường, mấy ngày hôm nay hắn vẫn nằm ngủ ở đây cùng với Cầm tiên tử, mọi hôm đều yên bình không có chuyện gì xảy ra. Nhưng đêm nay, Tô An Lâm lại cảm thấy cổ quái, cánh tay của Cầm tiên tử dường như cứ cọ xát lên trên người hắn.
Chuyện này làm cho hắn có chút xấu hổ, dù sao hắn cũng là một nam nhân bình thường, cứ bị người khác cọ lên như vậy, khó tránh khỏi có suy nghĩ lung tung.
Vì thế, hắn chỉ có thể lặng lẽ đè súng xuống, nhưng hắn không ngủ được. Đến sau nửa đêm, hắn thậm chí còn có cảm xúc muốn đập súng đến một phát.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm vác hai quầng thâm mắt ngồi dậy. Tôn Hồng Diễm đã đi ra ngoài múc cơm. Cầm tiên tử lười biếng duỗi người, Tô An Lâm sửng sốt một chút, dáng người này đúng là quá đẹp.
Quả nhiên, có một câu nói rất chuẩn, muốn biết một vị nữ tử có đẹp hay không, chỉ cần xem tư thế duỗi người của nàng là có thể biết được. Nữ nhân khó coi, duỗi người sẽ làm cho người xem cay mắt, mà nữ tử xinh đẹp duỗi người là một cảnh đẹp vui ý.
Cầm tiên tử không phải không chú ý tới ánh mắt của Tô An Lâm, có điều nàng vẫn không để ý lắm, chỉ là lại nhớ lại nội dung trong cuốn sách hôm qua vừa xem, trong lòng cảm thấy hơi buồn cười.
Quả nhiên, trong sách nói không sai, chiêu này đúng là rất có tác dụng.
"Khụ khụ, Cầm tiên tử."
Tô An Lâm yên lặng nhìn về phía khác.
"A, ngươi cũng dậy rồi à, tối qua ngủ thế nào?"
"Ngươi cứ động vào ta, thật khó chịu."
Tô An Lâm ăn ngay nói thật, không muốn quanh co lòng vòng.
Cầm tiên tử xinh đẹp lạnh lùng nói:
"Vậy thì thật ngại quá, có lẽ ta đã ngủ say quá."
"Ài, không có chuyện gì, ngày hôm nay là ngày mấu chốt, thành hay bại đều sẽ trong ngày này! Chúng ta sắp phải rời khỏi chỗ này."