Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 907: Chương 907: Quỷ Thắt Cổ
"Cụ thể là loại gì thì ta không rõ ràng lắm, có điều, đồ vật được đặt ngay trong thư phòng, nơi đó còn có rất nhiều bí tích về dược kinh, công pháp. Nếu có thể lấy được mấy thứ đó, hẳn là có tác dụng rất lớn đối với Tô đại ca."
Thật ra Tôn Hồng Diễm cũng nghĩ đến chuyện tự mình đi lấy, nhưng ở nơi này nàng không thân thiết với ai, cũng không có tiếng nói gì. Đứng nói đến chuyện đi thư phòng, chỉ sợ vừa mới ra khỏi nhà đã bị những con ác quỷ đó bắt nạt.
Cho nên chỉ có thể để Tô An Lâm đi làm. Nàng chỉ mong đến lúc lấy được đồ vật, Tô An Lâm có thể niệm tình nàng đã chỉ dẫn mà chia cho nàng một ít là được rồi.
Cầm tiên tử gật đầu nói:
"Đan dược thượng cổ, đúng thật là rất trân quý, có điều, nếu tin tức mà ngươi nghe được không chuẩn, hơn nữa hai tên Quỷ Vương đã thức tỉnh, nhỡ đâu bọn hắn gây phiền toái cho chúng ta thì đúng là cực kỳ bất lợi."
Tô An Lâm còn đang dò hỏi trường da tiên kinh:
"Trường da, ngươi nói xem có nên đi không?"
"Ta có thể che dấu nhân khí ở trên người ngươi, như vậy hai tên Quỷ Vương kia không thể cảm nhận ngươi được!"
Có trường da tiên kinh làm đệm lót, trong lòng Tô An Lâm đã có quyết định.
"Đợi lát nữa ta đi tới chỗ quỷ thắt cổ để hỏi thăm một chút."
Cầm tiên tử khẽ nhíu mày:
"Ta đi với ngươi."
Tô An Lâm:
"..."
Tô An Lâm không nhịn được nhìn về phía Cầm tiên tử một cái.
"Nhìn cái gì mà nhìn, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, thì chúng ta không chết cũng bị lột một tầng da."
Tô An Lâm nói:
"Nhưng ta có biện pháp làm cho hai tên Quỷ Vương không thể cảm nhận được nhân khí của ta, cho nên ta mới nghĩ đến chuyện đi tới thư phòng, nhưng còn ngươi thì sao?"
"Ngươi cho rằng ta sẽ không có biện pháp sao?"
Cầm tiên tử theo bản năng sờ sờ bụng mình, nơi đó có một con âm vật.
Tô An Lâm nhìn xuống theo tay Cầm tiên tử, sắc mặt trở nên cổ quái, sao lại có cảm giác như là nàng đang mang thai vậy. Có điều, nếu Cầm tiên tử muốn đi qua, Tô An Lâm lại càng cảm thấy có cơ hội lớn hơn.
Buổi chiều, Tô An Lâm che dầu hơi thở trên người, đi tới chỗ quỷ thắt cổ. Giống như trước đây, cửa phòng hơi hé ra một khe hở.
Tô An Lâm đi vào, quỷ thắt cổ bị hoảng sợ:
"Trời ơi, tổ tông của tôi ơi, ngươi còn dám tới đây à."
"Ngày mai ta đi rồi, có hơi nhớ ngươi."
Tô An Lâm cảm khái, đây là lời thật lòng, hắn đúng là có chút luyến tiếc quỷ thắt cổ tính tình cổ quái nghịch ngợm này.
"Hu hu hu, ta cũng luyến tiếc ngươi, nhưng ngươi đã nghe thấy một câu này chưa?"
"Câu gì?"
"Có một loại tình yêu, gọi là buông tay."
Tô An Lâm:
"..."
"Cảm ơn ngươi, buổi sáng đã nói chuyện giúp cho ta, nếu không có ngươi, chỉ sợ ta sẽ phải gả cho Đại tiểu thư thật."
Tô An Lâm vuốt ve đầu tóc của quỷ thắt cổ.
"Không có việc gì, dù sao tầm mắt của Đại tiểu thư rất cao, nàng cũng sẽ không nhìn trúng nhân loại."
"Ta sắp phải đi rồi, trước khi đi, ta muốn hỏi ngươi một chuyện."
Tô An Lâm nhìn quanh bốn phía, xác định chung quanh không có ai, mới hỏi:
"Nơi này có một cái thư phòng, có phải là bên trong đó có đan dược thượng cổ không?"
quỷ thắt cổ biến sắc, vội vàng che miệng mình lại:
"Ngươi muốn chết hay sao, những chỗ như thư phòng là nơi để võ học của Ninh gia, còn có rất nhiều thứ tốt, là cấm địa! Không có bất kỳ kẻ nào được tiến vào."
"Vậy nơi đó có người trông coi không?"
Tô An Lâm hỏi.
"Trước kia thì có, nhưng từ sau khi mọi người biến thành ác linh đã không có ai đến đó trông coi nữa rồi. Có điều, quỷ lực của Đại phu nhân cực kỳ cường đại, nếu ngươi đi qua đó, nàng sẽ phát hiện ra."
"Chuyện này ngươi không cần phải lo lắng, ta có biện pháp để không bị nàng phát hiện."
Tô An Lâm mỉm cười.
"Ngươi thật sự muốn đi tới đó? Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, chỗ đó rất nguy hiểm."
"Yên tâm đi."
Tô An Lâm không nói nhiều, lại hàn huyên một vài câu với quỷ thắt cổ, sau đó hắn rời khỏi nơi này. Bên ngoài cửa là Cầm tiên tử đã đợi hồi lâu.
"Hỏi thế nào rồi?"
"Không có vấn đề gì, có điều ta đã có một kế hoạch tốt hơn."
Nửa canh giờ sau, Tô An Lâm dẫn theo một đám tiểu quỷ đi ra bên ngoài chơi trốn tìm.
"A, được đi ra ngoài chơi rồi, được đi ra ngoài chơi rồi."
"Hôm nay tiên sinh thật tốt, để cho chúng ta đi ra ngoài chơi trốn tìm."
"Đúng vậy đúng vậy, ta đã không muốn ăn hắn nữa rồi."
"Ta cũng thế."
Tô An Lâm đứng phía sau mỉm cười, hắn cố ý để cho đám quỷ nhỏ này chơi trốn tìm ở bên cạnh thư phòng là vì nương theo cớ tìm bọn quỷ nhỏ để tiến vào trong thư phòng.
Đi vào trong sân đằng trước thư phòng, Tô An Lâm vỗ vỗ tay nói:
"Được rồi, hiện tại bắt đầu trò chơi trốn tìm, các ngươi đi trốn, sau đó ta sẽ đi tìm!"
"Được ạ được ạ."
Một đám trẻ con nhao nhao đáp lời, chạy tứ tán khắp nơi.
Tô An Lâm đợi một lát, Cầm tiên tử cũng đến đây. Hai người liếc nhìn nhau, gật gật đầu, sau đó đi về phía thư phòng.