Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 906: Chương 906: Quan Tâm

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Quả nhiên, thấy con gái mình vui vẻ như vậy, Đại phu nhân cũng mặt mày hớn hở gật đầu nói:

"Được, thì ra ngươi là tiên sinh dạy học của nhà ta, thật đúng là không tồi."

Tô An Lâm nói:

"Đây là chuyện ta nên làm."

"Vậy bọn nhỏ học hành thế nào rồi?

Llão gia hỏi.

Nhị phu nhân đứng dậy nói:

"Bọn nhỏ học rất vui vẻ, đã có thể đọc được một ít thơ từ."

"Vậy sao? Tốt, tốt lắm, về sau nhà chúng ta cũng có tiên sinh dạy học rồi."

Thấy mọi người đều lên tiếng khích lệ Tô An Lâm, Đại thiếu gia phẫn nộ tột đỉnh. Nhưng, hắn không dám biểu hiện ra, hắn không phải là con của Đại phu nhân, mà là con trai Ngũ nương. Chẳng qua Ngũ nương đã chết sớm, thi thể không biết bị vứt ở chỗ nào, cho nên không biến thành quỷ được. Bởi vậy, địa vị của hắn ở trong nhà rất xấu hổ.

Bà ngoại không yêu, bà nội không thương, mới khiến cho tình cách của hắn càng ngày càng trở nên cực đoan, lấy chuyện giết người làm trò vui.

Đại phu nhân càng nhìn càng thấy vừa lòng với Tô An Lâm, bỗng nhiên nói:

"Nếu Đại tiểu thư đã thích người này như vậy, hay là đính hôn hắn cho con được không?"

Đại tiểu thư sửng sốt:

"Đính hôn hắn cho con?"

Sắc mặt Tô An Lâm cũng trở nên cổ quái.

Lúc này, quỷ thắt cổ bỗng nhiên lên tiếng:

"Đại phu nhân, người này chỉ là hạ nhân, còn là cấp hạ nhân đê tiện nhất, nếu gả hắn cho Đại tiểu thư là làm nhục thân phận của Đại tiểu thư. Người như Đại tiểu thư phải cưới nam nhân giống như Quỷ Vương mới xứng."

Tô An Lâm nghe vậy, âm thầm tán thưởng quỷ thắt cổ. Nữ nhân này nói rất đúng, như thế thì những người này chắc chắn sẽ ngại với chuyện thân phận, không nói đến chuyện gả hắn cho Đại tiểu thư nữa.

Quả nhiên, Đại phu nhân vừa nghe vậy cũng cảm thấy không sai:

"Ngươi nói đúng lắm, cũng may ngươi nhắc nhở ta."

"Tô An Lâm, vậy ngươi đi xuống đi, ngày mai là minh thọ của thành chủ đại nhân, ngươi phụ trách trông chừng mấy đứa trẻ, đã hiểu chưa?"

Đại phu nhân nói.

"Đã biết."

"Đây là khen thưởng cho ngươi."

Đại phu nhân vung tay lên, một đống minh phiếu bay đến chỗ hắn. Ước chừng có năm ngàn lượng!

"Đa tạ Đại phu nhân."

Tô An Lâm rời khỏi chỗ này, đến bước ra khỏi cửa lớn, mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Sau khi đến nơi này, hắn đã biến thành người thường, đối mặt với một ít âm vật bình thường đều cảm thấy áp lực, chứ đừng nói đến đối mặt với hai tên Quỷ Vương ở bên trong.

"Cũng may, ta đã lấy được sự tín nhiệm của người nơi này!"

Tô An Lâm hít sâu một hơi, ngày mai, họ phải đi tới phủ thành chủ!

Sau khi đi ra, Tô An Lâm chú ý tới Cầm tiên tử đang chờ ở nơi này, có hơi kinh ngạc.

"Cầm tiên tử, sao ngươi lại ở đây vậy?"

"Ta đến đây để nhìn xem mà thôi."

Sắc mặt Tô An Lâm có chút cổ quái, dựa theo tình huống vừa rồi, rõ ràng là nàng lo lắng cho hắn nên mới tới đây.

"Cầm tiên tử yên tâm, ta không có chuyện gì."

Cầm tiên tử vẫn cứ tỏ ra không thèm để ý:

"Ta đến đây không phải là đang quan tâm ngươi. Có điều, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?"

Tô An Lâm nói chuyện vừa rồi cho nàng nghe, cuối cùng nói:

"Trước mắt ở trong phủ này không có nguy hiểm gì cả, tiếp theo chúng ta chỉ cần bình tĩnh đợi ngày mai đến mà thôi."

Sau khi trở về, Tôn Hồng Diễm đang ăn thịt gà lấy từ bếp lên, vẻ mặt chán chường, thấy Cầm tiên tử và Tô An Lâm tiến vào, vẻ mặt hơi hơi kinh ngạc. Tô An Lâm không có chuyện gì cả. Giờ phút này, hình tượng của Tô An Lâm ở trong lòng nàng lại lớn hơn vài phần.

"Tô đại ca, ngươi đã trở lại rồi."

Tôn Hồng Diễm đi qua, chủ động chào hỏi.

Tô An Lâm khẽ gật đầu:

"Ngươi ăn cơm sớm như vậy à?"

"Ta thấy hơi đói, với cả lúc này ta đi tới phòng bếp để lấy đồ ăn, đã nghe lén được một số chuyện."

Tôn Hồng Diễm nghĩ ngợi, cuối cùng quyết định nói chuyện mình vừa mới nghe được ra. Bởi vì chuyện này, chỉ có Tô An Lâm mới đi làm được.

"Có chuyện gì?"

Tô An Lâm kỳ quái hỏi.

Tôn Hồng Diễm này là một nữ nhân cực kỳ khôn khéo, hơn nữa còn biết xem xét thời thế. Lúc ban đầu, nàng đứng ở phe đối địch với hắn, nhưng lại dựa vào tình hình mà đổi sang đứng chung chiến tuyến với hắn.

Đối với nữ nhân này, Tô An Lâm không bài xích chuyện hợp tác với nàng, chẳng qua chỉ giới hạn trong hợp tác mà thôi, sau khi rời khỏi nơi này, họ không thể coi là quen biết được.

Tôn Hồng Diễm tự hỏi, sau đó nói:

"Ta nghe lén được bọn hạ nhân nói chuyện, trong phủ có đan dược thượng cổ, trước kia được thành chủ đại nhân ban cho!"

"Là loại đan dược như thế nào?"

Trong lòng Tô An Lâm hơi có hứng thú.

Hắn đã có hiểu biết nhất định về thế giới này. Trong thời kỳ thượng cổ, giá trị vũ lực của nhân loại trong thế giới này rất cao. Có điều từ thời kỳ đó đến nay đã xảy ra một ít chuyện, dẫn đến truyền thừa đã bị đoạn tuyệt. Mà đan dược thượng cổ có thể nói là bất phàm!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...